1.
Hơi thở cuối cùng của mẹ vẫn gắng gượng treo lại, bàn tay gầy guộc siết lấy tay tôi đến đau nhói.
Trong đôi mắt đục mờ ấy, lại hiện lên một sự tỉnh táo chưa từng có.
“Tô Nhiên, mẹ chẳng còn gì để lại cho con. Một đời hồ đồ, chỉ dạy con được một điều…”
“Đừng bao giờ tin những lời hứa hão của đàn ông. Nếu muốn tin, thì chỉ tin hợp đồng trắng đen rõ ràng.”
Câu nói ấy trở thành lời trăn trối của mẹ.
Và cũng là nguyên tắc số một trong cuộc đời tôi.
Tôi tên là Tô Nhiên, 27 tuổi, thạc sĩ Luật của Đại học C.
Năm tốt nghiệp, tôi nắm trong tay lời mời làm việc từ tất cả các hãng luật hàng đầu ở Kinh Hải, tương lai rộng mở.
Cho đến khi một tờ giấy chẩn đoán un//g th//ư kéo tôi từ mây xanh rơi thẳng xuống mặt đất.
Để chăm sóc mẹ, tôi từ bỏ con đường trở thành luật sư tinh anh với mức lương cả triệu tệ mỗi năm, chọn công việc ở Trung tâm trợ giúp pháp lý cộng đồng gần nhà.
Năm năm trôi qua.
Tôi tiễn mẹ đi, cũng nhìn quen hết sự đen tối của lòng người.
Tôi từng thấy chồng vì chuyển tài sản mà rút ống thở của vợ bệnh nặng.
Cũng từng thấy con cái tranh giành gia sản đến mức rải tro cốt của cha mẹ ra ngoài.
Tôi nhìn thấu sự nhơ nhớp trong hôn nhân và máu mủ, cũng luyện cho mình một thân thép để xử lý hết những chuyện vụn vặt đến gai góc.
2.
Trong mắt người ngoài, công việc của tôi gần như chẳng khác gì “cô cán bộ tổ dân phố, lương thấp, việc nhiều, chẳng có tiếng tăm”.
Nhưng với vị hôn phu của tôi – Trần Khải – đó lại là “ưu điểm lớn nhất”.
Trần Khải là quản lý khách hàng ở công ty chứng khoán, một người đàn ông bình thường nhưng khao khát đổi đời nhờ hôn nhân.
Tấm bằng danh giá của tôi chính là món “trang sức cao cấp” duy nhất mà anh ta có thể khoe trong các mối quan hệ.
Hơn nữa, tôi một thân một mình, không gia thế, tính tình hiền lành, công việc “đơn giản” – hoàn hảo cho hình mẫu “hiền thê trợ chồng” trong mắt anh ta.
Nói trắng ra: dễ kiểm soát.
Anh ta thích nhất là trong các buổi tụ tập bạn bè, ôm vai tôi, giọng vừa khoe khoang vừa pha chút thương hại:
“Đây là vị hôn thê của tôi, Tô Nhiên, thạc sĩ Luật. Cô ấy tốt bụng, không chịu nổi mùi tiền bạc trong giới chúng tôi, nên làm ở trung tâm trợ giúp pháp lý, coi như làm từ thiện.”
Nói xong, anh ta cố ý dừng một nhịp, giọng vừa đủ để ai cũng nghe thấy:
“Còn tôi thì lo kiếm tiền nuôi gia đình, để cô ấy có thể yên tâm làm một nàng thánh nữ không vướng bụi trần.”
Mỗi lần, anh ta đều nói hay đến mức khiến người khác xúc động.
Bạn bè liên tục khen anh ta có trách nhiệm, cưới được một cô vợ không màng tiền bạc.
Còn tôi, chỉ có thể nặn ra một nụ cười hoàn hảo giữa những ánh mắt ngưỡng mộ, trong khi tim như bị đâ//m chi chít.
Chuyên môn và niềm tin nghề nghiệp của tôi, qua miệng anh ta, bị gói gọn thành hai chữ “tốt bụng” và “thánh nữ”.
Như thể toàn bộ giá trị của tôi đều cần dựa vào “tiền anh ta kiếm” để được công nhận.
Đêm về khuya, tôi tự an ủi rằng có lẽ anh ta chỉ vụng về, không biết cách biểu đạt.
Mở điện thoại, màn hình chờ là bức ảnh phối cảnh căn hộ mà tôi lén lưu lại – ngôi nhà mơ ước của chúng tôi, ấm áp và sáng sủa.
Tôi từng nghĩ, chỉ cần vượt qua giai đoạn này, mọi khó chịu sẽ được xóa nhòa bởi hạnh phúc tương lai.
3.
Nhưng kiểu PUA âm ỉ như “luộc ếch” này, đến lượt mẹ anh ta thì lộ ra trần trụi hơn nhiều.
Mỗi lần gặp, câu mở đầu của bà ta luôn là:
“Nhiên này, con gái thì làm việc cực khổ để làm gì? Con xem Khải Khải nhà bác, tháng trước tiền thưởng đã hai mươi vạn, gấp đôi tiền lương hai năm của con rồi đấy.”
“Công việc của con, nói ra thì hay, nhưng chẳng kiếm được tiền. Sau này lấy nhau rồi, nghỉ sớm đi, ở nhà chăm sóc Khải Khải là tốt nhất.”
Trên bàn ăn, Trần Khải lúc nào cũng đóng vai người hòa giải:
“Mẹ, Nhiên có lý tưởng của riêng mình.”
Rồi anh ta quay sang, dưới bàn siết chặt tay tôi, mấp máy môi: “Đừng để ý, người già mà.”
Tôi còn có thể nói gì?
Chỉ biết nuốt hết thức ăn và cả những lời muốn phản bác.
Họ đâu hiểu, mỗi vụ án tôi xử lý, dù số tiền không lớn, nhưng phía sau nó có thể là tương lai sáng sủa của một đứa trẻ, là hy vọng cuối cùng của một gia đình.
Họ chỉ biết đến tiền.
4.
Lần đầu mâu thuẫn bùng phát là khi mua nhà.
Tiền đặt cọc một triệu tệ.
Tôi lấy ra 500 nghìn tiền bảo hiểm mẹ để lại, cộng thêm toàn bộ 100 nghìn tích lũy sau 5 năm làm việc – tổng cộng 600 nghìn.
Khi gửi điện tử biên nhận cho Trần Khải, tôi còn nhắn: “Khải, đây là toàn bộ số tiền của em, để đặt cọc nhà cưới của chúng mình.”
Anh ta trả lời ngay: “Nhận rồi, vất vả cho em quá, bảo bối!”
Nhà anh ta bỏ 400 nghìn.
Hôm đi xem nhà, trong phòng giao dịch, nhân viên môi giới quấn lấy Trần Khải và mẹ anh ta, miệng không ngớt “quản lý Trần”, “bác gái”, nói hết về vị trí, trường học, tiềm năng tăng giá.
Còn tôi như người ngoài cuộc, bị đẩy ra rìa.
Tôi cố chen vào hỏi:
“Xin hỏi căn này phần diện tích chung, thời hạn sở hữu và quy hoạch phân luồng người – xe thế nào?”
Giọng tôi không lớn nhưng lập tức khiến không khí im bặt.
Mẹ Trần Khải cau mày, khó chịu cắt ngang:
“Ôi trời, Nhiên ơi! Mấy chuyện này để đàn ông lo. Con gái nghe mấy thứ này không thấy nhức đầu sao?”
Trần Khải liền ôm vai tôi, giọng vừa cưng chiều vừa áp đặt:
“Đúng rồi bảo bối, có anh đây. Em chỉ cần lo trang trí nhà mình thật đẹp là được.”
Hai mẹ con ăn ý đến mức khiến tôi nghẹn lại.
Nhìn họ, ngực tôi như bị đè nặng, khó thở.
5.
Cuối cùng, căn nhà cũng được chốt.
Ngày ký hợp đồng mua bán, tôi mới phát hiện, trên cả xấp hợp đồng dày cộp, mục “người mua” chỉ có đúng hai chữ Trần Khải.