1
Trên đường đi, tôi càng nghĩ càng thấy có vấn đề.
Đường ưu tiên?
Tôi làm việc trong ngành tư pháp nhiều năm, từng xử lý ít nhất tám chục vụ tranh chấp y tế.
Từ lúc lấy trứng đến lúc nuôi cấy thành phôi nang, nhanh nhất cũng phải mất năm ngày.
Tôi chợt nhớ mấy hôm trước, Chu Minh còn dặn tôi:
“Đừng đem cái kiểu nghiêm túc nơi công sở về nhà, chuyện gì cũng xét nét thì sống có mệt không?”
Anh ta không biết chính nhờ cái sự ‘xét nét’ đó, tôi đã giúp bao nhiêu người rửa sạch oan khuất.
Một khi đã có điểm nghi ngờ, thì nhất định phải làm rõ ngọn ngành.
Nghĩ đến đây, tôi đạp ga hết mức.
Hai mươi phút sau, tôi có mặt tại trung tâm hỗ trợ sinh sản VIP ở tầng ba bệnh viện phụ sản.
Tránh khỏi đám người đông nghịt ở quầy tư vấn, tôi tìm thẳng đến chỗ y tá trưởng phụ trách hồ sơ của tôi.
“Chào chị, tôi là Thẩm Du. Sáng nay tôi vừa làm thủ thuật lấy trứng.”
Y tá trưởng ngẩng lên khỏi màn hình máy tính, vẻ mặt sửng sốt:
“Chị Thẩm? Ủa, không phải người được ủy quyền của chị đã xác nhận kế hoạch chuyển phôi cuối cùng rồi sao?”
Tôi đứng sững, nhất thời chưa hiểu ý cô ta là gì.
“Là bác sĩ Tô Mạn đích thân tới kiểm tra đấy, còn nói mọi thứ cứ làm theo kế hoạch.”
Tô Mạn?
Ngón tay tôi siết chặt chùm chìa khóa xe.
“Tôi từ khi nào có người ủy quyền?”
Giọng tôi lạnh tanh.
Y tá trưởng đứng hẳn dậy, có phần thiếu kiên nhẫn:
“Chị Thẩm đừng đùa nữa, trong hồ sơ ghi rõ người ủy quyền của chị là bác sĩ Tô Mạn mà.”
“Hơn nữa, chính bác sĩ Tô Mạn cũng tham gia vào quá trình nuôi cấy phôi thai lần này, nghe nói còn tự tay lấy trứng để làm thí nghiệm.”
Vừa dứt lời, cô ta chợt đưa tay che miệng, cúi gằm đầu xuống, không dám nhìn tôi nữa.
Tô Mạn... lại là cái tên như âm hồn bất tán đó.
Bác sĩ ngôi sao của bệnh viện này.
Người anh em “trí kỷ” mà Chu Minh luôn miệng gọi là “nữ huynh đệ”.
Tôi còn đang định hỏi tiếp thì ánh mắt liếc thấy một bóng dáng quen thuộc ở cuối hành lang.
Tô Mạn mặc blouse trắng, sánh vai cùng Chu Minh bước tới.
Cô ta cười khúc khích, nghiêng người tựa vào vai Chu Minh – dáng vẻ quyến rũ đến chói mắt.
Tô Mạn cũng nhìn thấy tôi, lập tức thu lại nụ cười, gượng gạo chào:
“Chị dâu? Sao chị lại đến đây?”
Chu Minh cũng quay đầu lại, chẳng hề ngạc nhiên khi thấy tôi, ngược lại còn lộ vẻ khó chịu bị quấy rầy.
Anh ta sải bước tới gần, hạ giọng gắt:
“Thẩm Du, em tới đây làm gì? Không phải anh đã nói rồi sao, ở nhà chờ tin của anh là được!”
Cái giọng chất vấn ấy khiến tôi cực kỳ khó chịu.
Tôi phớt lờ anh ta, quay người nhìn thẳng vào Tô Mạn, toàn thân vì phẫn nộ mà run lên.
“Tô Mạn, tại sao cô lại là người ủy quyền cho ca phẫu thuật IVF của tôi?”
“Tại sao cô lại dùng trứng của mình để phối hợp với Chu Minh tạo phôi thai? Cô tốt nhất hãy cho tôi một lời giải thích thỏa đáng!”
Mặt Tô Mạn tái nhợt trong tích tắc, tỏ ra như thể bị oan:
“Chị dâu, chị đừng hiểu lầm. Là Chu Minh sợ chị mới lấy trứng xong, người còn yếu, thủ tục lại phức tạp nên mới nhờ em thay mặt xử lý mọi việc.”
“Để đảm bảo tỉ lệ thành công, em mới làm hai phương án dự phòng.”
Nói xong, cô ta còn quay sang nhìn Chu Minh, giả vờ khó xử.
“Chị không tin thì cứ để Chu Minh nói đi.”
Chu Minh bực bội gãi đầu:
“Thẩm Du, em cần làm quá lên thế không? Mạn Mạn là huynh đệ tốt của anh. Cô ấy thấy em mỗi lần lấy trứng đều đau đớn, nên mới giúp một tay thôi.”
“Chẳng phải tất cả là vì em sao?”
Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt đầy lý lẽ.
“Nếu em thấy khó chịu thì cứ nói với anh, giận cá chém thớt lên Mạn Mạn làm gì?”
Tôi đứng lặng tại chỗ, sững sờ nhìn người đàn ông mà mình đã yêu ba năm.
Lần nào cũng vậy, chỉ cần có Tô Mạn, anh ta lập tức đứng về phía cô ta không chút do dự.
Người xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán:
“Nghe như là bản thân không sinh được con, lại còn sĩ diện ấy mà.”
“Đúng rồi, bác sĩ giúp mà không biết cảm ơn.”
“Tôi thấy chắc là mấy cái drama nhà hào môn thôi, kiểu không chịu nổi cảnh chồng đối xử tốt với người khác.”
Tôi phớt lờ những lời xì xào đó, mắt rưng rưng, căm giận nhìn chằm chằm vào Tô Mạn.
“Giúp? Nhân lúc tôi làm IVF thì dùng trứng của cô phối hợp với chồng tôi để nuôi phôi – thế mà gọi là giúp đỡ sao?”
2
Tôi hoàn toàn khỏe mạnh, các chỉ số đều lý tưởng, bác sĩ bảo khả năng thụ thai tự nhiên rất cao.
Chính mẹ chồng tôi ép chúng tôi làm IVF, nói có thể chọn lọc giới tính để chắc chắn có con trai.
Chu Minh thì suốt ngày lải nhải chuyện nối dõi tông đường…
Tôi vốn không chịu nổi sự cằn nhằn, nên mới miễn cưỡng đồng ý làm IVF.
Không ngờ, đây lại là một cái bẫy được lên kế hoạch từ trước.
Tôi quay sang nhìn y tá trưởng.
“Tôi yêu cầu được xem tất cả hồ sơ y tế liên quan đến tôi. Ngay lập tức!”
Y tá trưởng vừa hối hận vì lỡ miệng, giờ càng lộ rõ vẻ khó xử.
“Chị Thẩm, hồ sơ y tế của bệnh nhân thuộc diện bảo mật nghiêm ngặt.”
“Hơn nữa, anh Chu đã thay chị ký tên trong ‘Giấy ủy quyền chuyển phôi toàn phần’ rồi.”
“Tôi chính là Thẩm Du, tôi chưa từng ủy quyền cho bất kỳ ai. Quy trình xét duyệt của bệnh viện các người lỏng lẻo đến vậy sao?”
Lời chất vấn của tôi khiến y tá trưởng đỏ mặt không nói nổi câu nào.
Thấy tình hình căng thẳng, Tô Mạn đột nhiên lên tiếng nghẹn ngào:
“Chị dâu, chị đừng làm khó chị y tá nữa… đều là lỗi của em… em không nên giúp chuyện này...”
Nói rồi, cô ta lau nước mắt, ánh mắt đầy uất ức nhìn sang Chu Minh.
Tôi liếc nhìn cô ta, giận đến mức chỉ muốn xé nát cái mặt giả tạo đó.
“Được thôi, vậy thì xử lý toàn bộ số phôi mà cô đã tạo ra đi!”
Dưới ánh mắt của bao người, Tô Mạn khóc càng thêm thảm thương.
Cô ta vừa khóc vừa lao vào lòng Chu Minh: