1.
Tôi ôm lấy cái bụng bầu đã nhô cao, cứng ngắc đứng ngay cửa phòng ngủ.Chiếc bánh sinh nhật mà tôi phải xếp hàng hơn một giờ để mua rơi thẳng xuống đất, vỡ vụn như chính cuộc hôn nhân đang nứt toác này.
Trong phòng, tiếng thở dồn dập, kịch liệt không ngừng vang ra.Giọng nam khàn khàn kia, quen thuộc đến mức chẳng thể lẫn đi đâu được.Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi vẫn cố nuốt lấy chút hy vọng cuối cùng, đẩy cửa bước vào.
Hai bóng người vì bất ngờ nên lập tức tách rời.Cô gái trẻ vội vã kéo chăn, che đi những vệt đỏ nhòe nhoẹt trên cơ thể.Hơi nóng hầm hập, mùi vị ẩm nồng cuộn thẳng vào mặt, khiến lồng ngực tôi nghẹn cứng, khó mà hít thở.
Ngoài trời cuối hạ oi bức, nhiệt độ vẫn còn nóng rát.Rõ ràng lúc xếp hàng mua bánh, áo tôi ướt đẫm mồ hôi, thế mà giờ đây lại thấy lạnh buốt, cái lạnh lan từ tim ra tận đầu ngón tay.
Đầu óc như vừa bị ngắt điện, toàn thân tê dại. Tôi đưa tay bật công tắc.Ánh đèn vàng hắt xuống, soi rõ gương mặt vốn quen thuộc nhưng giờ lại xa lạ đến cay đắng.
Lục Khởi Niên chẳng hề bối rối, chỉ thong dong khoác chiếc sơ mi trắng đặt trên đầu giường.Một cơn buồn nôn trào dâng, tôi gần như đứng không vững.Tôi giơ điện thoại chụp vài tấm ảnh, rồi lặng lẽ quay ra ngồi xuống ghế sô-pha.
Lục Khởi Niên tiễn cô gái đi, sau đó thản nhiên bước ra.Tôi không biết mình đang chờ đợi điều gì, cũng không biết nên làm thế nào. Chưa bao giờ nghĩ cảnh tượng bi hài thế này lại giáng xuống đời mình.
Cúi xuống, bàn tay đặt lên bụng. Con bé dường như cũng cảm nhận được, khẽ đạp mấy cái.Có lẽ vì tôi vẫn siết chặt chiếc điện thoại trong tay, hoặc có lẽ vì từ đầu đến cuối tôi không nói một lời, hắn lại đi trước một bước bùng nổ.
Hắn lê dép, đá tung thùng rác trong phòng khách, giọng đầy khó chịu:“Chụp chưa đủ à? Muốn tôi gọi thêm vài đứa nữa đến cho cô chụp cho đã không?”
Tôi ngẩng lên, nhìn thẳng vào gương mặt méo mó đầy mỉa mai ấy.Khó nhọc, từ cổ họng khàn đặc cuối cùng bật ra vài chữ:“Lục Khởi Niên, đây là điều anh muốn nói với tôi sao?”
Hắn khựng lại, im lặng thật lâu.
Tôi không biết mình nên làm gì, cũng chẳng rõ bản thân còn có thể làm gì. Chỉ chắc chắn một điều: ở thêm một giây, một phút nơi này cũng là tra tấn. Bản năng thôi thúc, tôi chỉ muốn thoát khỏi đây ngay lập tức.
Nhưng chưa kịp bước ra cửa đã bị hắn giật mạnh, cả người ngã nhào xuống sô-pha.Nếu không có ghế đỡ, có lẽ tôi đã ngã thẳng xuống sàn cứng.
Bụng dưới đau âm ỉ, gương mặt tôi tái nhợt, bàn tay vô thức ôm chặt lấy bụng.Đến lúc này, hắn mới thoáng lộ vẻ hốt hoảng, lắp bắp:“Anh… anh không cố ý. Nhưng em là vợ anh, vậy mà phản ứng đầu tiên lại là chụp hình để giữ chứng cứ. Em chẳng buồn đau gì sao? Hay là từ đầu em đã không quan tâm đến anh?”
Đau lòng ư?Là phải gào khóc xé áo, lao vào đánh người đàn bà kia?Hay phải quỳ lụy, khóc lóc cầu xin hắn quay về?
Hắn phản bội tôi trong chính ngôi nhà tôi tự tay sắp đặt, ngay trên chiếc giường từng ôm nhau suốt bao đêm.Vậy mà việc tôi chụp vài tấm ảnh làm bằng chứng, trong mắt hắn lại thành tội lỗi – thành bằng chứng rằng tôi không yêu, không quan tâm đến hắn?
Nực cười thật.Lời lẽ hắn nói nghe chẳng khác nào chính hắn mới là kẻ bị phụ bạc.
Tôi nhìn hắn, trong đôi mắt đen kịt ấy thực sự ánh lên vẻ tổn thương.Vừa nói, hắn vừa nửa quỳ xuống, trên mặt còn gượng ra chút áy náy:“Gia Nghi, anh chỉ là hôm nay uống nhiều quá, xin lỗi… là anh hồ đồ. Em đừng giận kẻo ảnh hưởng đến con.”
Thì ra người đàn ông đầu gối tay ấp với tôi lại giỏi diễn đến thế.Giỏi đến mức khiến tôi ngỡ rằng kẻ thô bạo vừa rồi không phải là hắn.
Chua chát thay, mười năm quen biết, ba năm vợ chồng, mà phản xạ đầu tiên của tôi lúc này lại là không được chọc giận hắn. Tôi sợ hắn mất khống chế, làm ra chuyện gì vượt quá giới hạn – hậu quả, tôi không gánh nổi.
Bàn tay siết chặt, móng tay in hằn trong da thịt, tôi cố nuốt xuống cơn phẫn nộ trào dâng. Nửa nằm trên sô-pha, bất lực nhắm mắt, để mặc nước mắt lăn dài.