Khương Chi gói tất cả số thịt kho còn lại, cân ký, nói: “Ở đây còn ba cân rưỡi móng heo, một cân đuôi heo và hai cân tai heo, tổng cộng là mười chín đồng, ở đây tôi còn thừa lại một ít chân vịt, tôi khuyến mãi cho anh luôn.”
Cô buôn bán khá khẩm, cho dù Cố Tuyển không đến thì cô vẫn có thể bán hết hàng rất nhanh.
Cố Tuyển ngửi thấy mùi thơm này thì tâm trạng không tệ, anh ấy rút hai tờ mười đồng từ trong ví tiền của mình ra: “Được, vậy tôi cũng không khách sáo với đồng chí Khương nữa, tiền của cô đây, không cần thối lại! Một người phụ nữ ra ngoài buôn bán cũng rất vất vả.”
Ánh mắt của Khương Chi rơi vào tờ tiền mười đồng, cô không khách sáo mà nhận lấy rất thản nhiên.
Cô đang cần tiền, vả lại có ai lại chê tiền chứ?
Cố Tuyển cầm túi giấy nặng trĩu, rồi nói lời tạm biệt với Khương Chi: “Đồng chí Khương, hôm nay chúng tôi phải lên đường rồi, có duyên sẽ gặp lại.”
Khương Chi cười híp mắt nói: “Được, có duyên sẽ gặp lại.”
Tốt nhất là đừng gặp nữa.
Cô không muốn đi vào đường c.h.ế.t của nguyên chủ như trong nguyên tác, cách tốt nhất chính là tránh xa đoàn nhân vật chính ra.
Cho dù sau này cô thật sự đến thủ đô, Khương Chi cũng sẽ thu mua phòng ốc.
Khương Chi đưa mắt nhìn theo Cố Tuyển rời đi, nhìn thấy chiếc xe ở góc đường đã được lái đi, trái tim cô cũng được thả lỏng.
Lúc này, Khương Trường Hưng đã đến gần nhìn vào thùng inox, giọng điệu kỳ lạ nói: “Nhanh như vậy đã bán hết rồi sao?”
Khương Chi không trả lời anh ấy mà cô rút hai đồng từ trong túi mình ra, đưa cho Khương Trường Hưng, nói: “Anh Trường Hưng, anh đi ăn bát mì đi! Em còn có nhiều thứ muốn mua, anh ăn mì xong thì ở đây chờ em quay lại là được rồi.”
Khương Trường Hưng phấn khởi nhận lấy tiền, nhìn theo Khương Chi đã rời đi.
Tất nhiên anh ấy sẽ không tiêu mấy hào để ăn một bát mì, mà chỉ đến trước cung tiêu xã mua hai cái bánh nướng hạt mè, một cái ba xu, nguyên liệu làm bánh rất đầy đủ, phía trên còn rải đầy mè, vừa cho bánh vào miệng thì mùi thơm nức đã lan đầy khoang miệng, chỉ là bánh hơi khô.