5
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi đông cứng, treo trên giá áo không xuống được.
Đoạn Kiều đang tìm đồ ăn. Anh ta mở tủ lạnh, lấy một lon nước cam chưa khui, nhăn mặt chửi:
“Uống dở tệ.”
Nói xong, mở nắp lon và đổ hết cả lon nước cam đi.
…
Và thế là đổ hết lên mặt tôi.
Tôi liếm môi. Ngọt phết.
Rõ ràng là anh ta cố tình đối đầu với tôi, nhắm vào tôi, rồi tiện thể nhắm luôn vào món nước cam mà tôi yêu thích.
Đúng là trẻ con.
Đợi đến khi Đoạn Kiều uống hết cả hộp sữa, tôi vẫn không có động tĩnh gì, cuối cùng anh ta cũng nhận ra có gì đó không đúng.
“Đi rồi sao?” Giọng anh ta có chút thất vọng.
Anh xé một miếng bánh mì bỏ vào miệng, thì điện thoại reo.
“Alo?”
Vài giây sau, vẻ mặt anh ta trở nên nham hiểm kiểu phản diện, tôi nghe rõ anh ta nói với sự khinh miệt dành cho mạng sống:
“Cuối cùng cũng chết rồi.”
Tôi nghe mà rợn cả tóc gáy. Anh này không lẽ phạm pháp thật à?
“Trần Yên Vũ? Trần Yên Vũ?”
Đoạn Kiều gọi với vào không trung, còn tôi thì vẫn bất động, treo lủng lẳng trên giá áo.
Tôi cảm giác anh ta không thực sự gọi tôi, mà chỉ muốn xác nhận xem tôi có còn ở đây không.
Rõ ràng anh ta có bí mật gì đó không thể tiết lộ, liên quan đến người vừa chết kia.
6
Tôi không đáp lại, giả vờ như đã rời đi. Anh ta dò xét một lúc rồi cuối cùng yên tâm mà rời khỏi nhà.
Cả tòa nhà lập tức trở nên náo nhiệt, lũ ma thả sức gây tiếng động. Một bà lão đi ngang qua còn tiện tay kéo tôi từ giá áo xuống.
Phần lớn những cô hồn dã quỷ lưu lại nhân gian đều vì có nhiệm vụ chưa hoàn thành, không thể đầu thai. Họ rất tuân thủ quy tắc, thường không làm hại con người.
Còn tôi là nhân viên chính thức, chỉ ký hợp đồng năm năm với địa phủ, mà năm nay là năm cuối cùng.
Vội vàng xuống tầng, tôi chợt nhớ ra một vấn đề nghiêm trọng.
Công ty có quy định rất nghiêm với việc lên dương gian. Trừ phi đi công tác hoặc du lịch hợp pháp, không được tự ý rời địa phủ.
Lần này tôi tranh thủ kỳ nghỉ Thanh Minh, mua vé du lịch một ngày lên dương gian. Nếu quá hạn, sẽ phải trả gấp mười lần giá vé.
Giờ thì sắp hết thời gian rồi.
Tôi không chút chần chừ, rời khỏi tòa nhà hoang, chỉ muốn nhanh chóng quay về địa phủ.
Lúc băng qua đường, tôi lướt ngang một người. Cô ấy không nhìn thấy tôi, nhưng tôi lại đứng khựng lại, mất vài giây để nhận ra.
Là người phụ nữ điên hôm trước, trên người vẫn còn mặc chiếc áo khoác mà Đoạn Kiều ném cho.
Cô ấy đi rất chậm, ánh mắt có thần, nhìn chằm chằm về phía trước, tay gạt gọn mấy lọn tóc ngắn bên tai.
Tôi quay đầu nhìn bóng cô ấy kéo dài dưới ánh nắng, chắc chắn đây không phải người điên thật.
Chẳng lẽ cô ta giả điên? Cô ta muốn làm gì?
Nhưng vì vội nên tôi không suy nghĩ nhiều, nhanh chóng quay về địa phủ.
7
Trong phòng tôi có cuốn Sổ Sinh Tử do trợ lý mượn giúp, sách mở sẵn, xem ra cô ấy đã lật qua rồi.
Chúng tôi không phải cấp quản lý cốt lõi của địa phủ, chỉ được xem danh sách những người sắp chết trong nửa năm tới.
Trang sách mở ra có vài cái tên được khoanh tròn bằng bút đỏ.
Tôi lật xem kỹ rồi chuẩn bị đóng lại thì phát hiện có một mẩu giấy nhắn mà cô ấy để lại.
Trên đó chỉ viết một cái tên: Tùy Thanh.
Gập cuốn sách lại, tôi bất giác nhớ tới Đoạn Kiều.
Anh ta tuy tính khí xấu, nhưng không phải kẻ ác độc, giết người phóng hỏa không phải thứ anh ta làm. Nhưng chuyện này thật kỳ lạ. Người trong điện thoại kia là ai, chết như thế nào? Có mối thù lớn gì với anh ta sao?
Vẫn phải xin thêm một ngày nghỉ để quay lại dương gian xem xét mới được.
Nghĩ thôi đã thấy đau lòng. Những năm qua vì tiết kiệm, tôi chỉ tập trung làm việc, chưa từng lên dương gian, càng không gặp Đoạn Kiều.
Theo lý mà nói, tôi làm việc chăm chỉ không ngừng nghỉ thế này, lại nhận được cả đống tiền giấy mỗi năm Thanh Minh, đáng lẽ đã phải có một khoản tiết kiệm kha khá.
Nhưng mấu chốt là Đoạn Kiều này quá nhiều tai họa, toàn kiểu tai họa nhỏ nhặt nhưng dai dẳng. Tôi tra được rồi dùng tiền của mình để giúp anh ta tránh nạn, tiền cứ thế chảy đi như nước.
Vì thế, tôi thực sự rất cần khoản tiền lớn mà anh ta đốt cho tôi. Nhưng tiền giấy chỉ có hiệu lực trong mười ngày trước và sau Thanh Minh, nếu quá hạn sẽ không được tính. Tôi nhất định phải giục thêm một lần nữa.
8