01
Lửa nến hỉ chập chờn lay động, khăn trùm đầu đỏ thẫm phủ xuống, trước mắt chỉ còn một mảnh mông lung.
Bóng người thấp thoáng qua lại, ta ngồi yên ngay ngắn nơi ghế gỗ lê hoa, lòng ngập tràn vui mừng, yên lặng chờ tân lang đến đón.
Hôm nay là ngày đại hôn của ta và Phó Chiêu, ngày trọng đại đến vậy, hẳn là chàng còn đang chỉnh trang y phục.
“Ngươi nghe gì chưa? Hôm nay thế tử cưới chính là người chàng hằng ngày nhung nhớ đấy…”
Tiếng thì thầm của đám nha hoàn lọt vào tai ta, trong lòng bất giác dâng lên vài phần ngọt ngào.
“Các ngươi an phận một chút, còn không mau ngậm miệng lại cho ta!”
Giọng nói tức giận của đại nha hoàn Bạch Kiều từ xa truyền đến.
“Mộc cô nương, giờ lành đã tới, mời người theo ta ra tiền sảnh bái đường.”
Lúc quay lại nói với ta, Bạch Kiều đã khôi phục vẻ điềm đạm như thường lệ.
Ta trong lòng có chút nghi hoặc, song cũng không truy hỏi nhiều.
Càng đi về phía trước, cảnh tượng càng thêm huyên náo ồn ã.
Khi bước qua lò than, có người trong đám khách mời thậm chí bật cười khẽ một tiếng.
“Một bái thiên địa—”
Giọng xướng lễ hòa cùng vài tiếng “gù gù” kỳ lạ, khi đầu gối ta vừa chạm vào tấm thảm đỏ, chợt có một luồng lông tơ ấm áp lướt qua mu bàn tay.
“Quả nhiên là nữ tử man di, đến cả tiếng gà trống bái đường cũng chẳng nhận ra…”
Lòng ta nổi lên trận ác hàn, bất chấp Bạch Kiều ngăn cản, ta giật phắt khăn trùm đầu xuống.
Chính giữa hỉ đường, một con gà trống đang nghiêng đầu nhìn ta.
Trên cổ nó còn đeo một tấm ngọc bài khắc tên Phó Chiêu.
Tiếng nhạc hỉ đột ngột trở nên xa xăm, bên tai ta chỉ còn lại tiếng ong ong ong ong.
“Phó Chiêu đâu?”
Ta nắm chặt lấy tay Bạch Kiều, má/u trong người như trào lên tận đỉnh đầu.
“Cô nương… thế tử nói đêm nay sẽ tới gặp người, mong cô nương hoàn thành xong lễ bái đôi đã…”
Giọng nàng run rẩy, đã mang theo tiếng nghẹn ngào.
Ta rút cây trâm cài tóc, đầu trâm xuyên qua lớp lông vũ, đâm thẳng vào cuống họng đang giãy giụa của con súc sinh kia.
Má/u tươi phun trào, khắp sảnh hỉ tức khắc lặng như tờ.
Ta nhìn chằm chằm Bạch Kiều:
“Nói cho ta biết, Phó Chiêu đang ở đâu?”
“Thế tử… đang cùng Lâm tiểu thư thành thân ở biệt viện…”
Ta xốc váy chạy thẳng đến biệt viện, ngoài cửa sớm đã có một đám người tụ tập vây xem.
“Mộc cô nương! Nơi này không phải chỗ người nên đến!”
Ta không màng tiếng gọi phía sau, xông thẳng vào, đá văng cửa phòng.
Trong phòng, Phó Chiêu và Lâm Bạch Vi đang nâng chén giao bôi, hai người kề sát nhau, cổ tay cột cùng một dải hồng lụa, dây lụa theo động tác mà quấn quyện không rời.
Thấy ta xuất hiện, Phó Chiêu thoáng khựng lại.
“Thiển Thiển?”
Hàng mày hắn hơi cau lại:
“Giờ này nàng đáng lẽ phải ở trong phòng hỉ mới đúng…”
Rượu vì động tác bất ngờ của Phó Chiêu mà đổ lên cổ Lâm Bạch Vi, lạnh khiến nàng khẽ rên một tiếng.
“A…”
Phó Chiêu vội vàng lấy khăn hỉ lau đi, vẻ đau lòng nơi đáy mắt không hề che giấu.
“Nàng mau về trước đi, đợi ta và Vi Vi hoàn thành hôn lễ đêm nay, ta sẽ đến gặp nàng giải thích… Hôm nay nhiều khách khứa như vậy, đừng khiến ta và nàng ấy khó xử.”
Hắn nắm lấy vai ta, giọng nói hạ thấp.
Ta vung tay, ném cây trâm khắc từ xương chim ưng còn vương má/u ra trước mặt hắn.
“Ồ, thì ra để thành thân với nàng ta, ngươi liền dùng một con súc sinh lừa gạt ta bái đường?”
02
Sắc mặt Phó Chiêu trầm xuống, không còn giữ được vẻ ung dung như lúc trước.
“Con gà trống đó là ta cố ý sai người tìm về thay ta... Vậy mà ngươi lại dám... Ngày đại hỉ, sao có thể để dính huyết quang!”
Ta bật cười sảng khoái:
“Lời này nghe mới thú vị làm sao. Phó Chiêu à Phó Chiêu, bao năm tương giao, ta sao lại không hay ngươi vốn là một... con gà trống?”
“Mộc Thiển Thiển! Ngươi quá đáng rồi!”
Không đợi Phó Chiêu mở miệng, Lâm Bạch Vi bên cạnh đã không nhịn được cất lời.
Nàng ta chau mày, vẻ xinh đẹp trong trẻo hiện rõ tức giận.
“Thế tử muốn cưới ai là quyền của chàng, ngươi dựa vào đâu mà can dự?!”
Ta nhướng mày nhìn nàng:
“Lâm tiểu thư thật cho rằng mình vẫn là người năm xưa sao? Chẳng lẽ ngươi quên kết cục của lệnh tôn và nhà họ Lâm rồi ư...?”
Nhà họ Lâm từng giống như phủ họ Phó, đều là danh môn vọng tộc nơi kinh kỳ.
Song phụ thân của Lâm Bạch Vi vướng đại án, Lâm gia bị tịch thu tài sản, lưu đày biên ải, bản thân nàng cũng vì là nữ nhi tội thần mà bị đày về tận Lĩnh Nam, bao năm không gặp lại Phó Chiêu.
Chừng ấy năm, Phó Chiêu luôn âm thầm phái người tìm tung tích Lâm Bạch Vi. Mãi đến một tháng trước mới có tin, ta còn ngỡ hắn lo nàng sống không yên ổn, muốn tìm nơi an trí.
Nào ngờ, hắn lại trực tiếp đón nàng về phủ, còn hứa hôn lễ danh chính ngôn thuận, cùng ta thành thân trong cùng một ngày.
“Thiển Thiển!”
Phó Chiêu giận thật rồi, chén rượu trong tay hắn rơi xuống đất, vỡ tan thành muôn mảnh.
Lâm Bạch Vi là nữ tử tội thần, một khi chuyện bị lộ, cả Phó phủ e rằng cũng khó tránh tai họa.
Ta vốn đã chán ghét Phó Chiêu, cũng chẳng ưa gì Lâm Bạch Vi, nhưng không muốn liên lụy những người khác trong phủ.
“Lễ nghi đã hoàn tất, tiệc rượu món ngon ở tiền sảnh đều đã chuẩn bị, chư vị xin cứ tự nhiên.”
Phó Chiêu ôm quyền hành lễ, đám khách thức thời lần lượt rời đi.
Sảnh đường chỉ còn lại ba người chúng ta.
Phó Chiêu vẫn còn giận, không buồn liếc ta một cái, nắm tay Lâm Bạch Vi bước thẳng vào nội thất.