1.
Đêm tân hôn, tiếng cười nói náo nhiệt dần lắng xuống.
Dư Chu ngồi trên chiếc ghế tựa, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt chăm chú nhìn tôi.
“Thẩm Tố Quyên, chúng ta nói chuyện đi.Em cũng biết, tôi và Sương Vãn bị gia đình ép buộc chia cách… tôi… tôi không thể quên được cô ấy.Tôi có thể cho em danh phận, có thể đưa hết tiền lương cho em, nhưng con người này… không thể trao cho em.Tôi đã hứa với Sương Vãn, trước khi cô ấy quay về tìm tôi, tôi sẽ giữ mình vì cô ấy…”
Nghe những lời quen thuộc ấy, đầu óc tôi bỗng chốc trống rỗng.
Tôi đã trọng sinh.Quay về đúng đêm tân hôn này — cái ngày mà Dư Chu thẳng thắn cùng tôi vạch rõ ranh giới.
2.
Kiếp trước, tôi còn non dạ, dễ bị lay động bởi mối tình khổ đau đầy bi thương của anh và Trần Sương Vãn, nên chẳng nghĩ ngợi gì đã gật đầu đồng ý.
Bởi khi ấy, Dư Chu nói với tôi rằng: nếu anh không tìm một người giả kết hôn, thì gia đình sẽ không tha cho Trần Sương Vãn.
Lúc đó, Trần Sương Vãn là tiểu thư con nhà tư sản, bị đưa đi cải tạo ở nông trường.Còn Dư Chu lại là con trai duy nhất ba đời độc đinh của nhà họ Dư, mang theo kỳ vọng to lớn của cả gia tộc — một “con nhà lính chính tông”.
Nhà họ Dư vì tiền đồ của anh, kiên quyết không cho cưới con gái tư sản.Để xoa dịu, họ nhượng bộ: ngoài Sương Vãn ra, chỉ cần thành phần gia đình tốt, thì anh có thể cưới bất kỳ ai.
Kết quả, anh chọn tôi.Chỉ vì nhà tôi ba đời bần nông, lý lịch trong sạch.Cũng vì tôi xuất thân nông thôn, ngây thơ khờ dại, dễ bị thao túng.
Nhưng kiếp này, Dư Chu, tôi không muốn trở thành nhân vật phụ trong câu chuyện tình bi lụy của các người nữa.
Tôi ngẩng đầu, bình thản nhìn thẳng vào anh:“Tôi hiểu rồi. Vậy làm phiền anh, ngày mai cùng tôi đến công xã, làm thủ tục ly hôn nhé.”
Dư Chu sững sờ:“Tại sao?”
Tôi khẽ mỉm cười, lúm đồng tiền hằn sâu bên má.“Bởi tôi cũng bị ép phải lấy anh. Trong lòng tôi cũng có một người, giống như anh có Sương Vãn vậy. Chỉ là, hiện tại tôi chưa thể lấy anh ấy.”
Trong thoáng chốc, tôi thấy gương mặt Dư Chu vặn vẹo như thể vừa nuốt phải một con ruồi sống.Tôi thầm lạnh lùng cười nhạt.
Tại sao anh thì được phép giữ một bóng hình Bạch Nguyệt Quang trong tim,còn tôi lại không thể có một nốt chu sa khắc cốt ghi tâm?
3.
Nghe tôi nói trong lòng mình cũng có một người, khóe môi Dư Chu giật giật, nặn ra một nụ cười gượng gạo khó coi.
“Vậy à… thế cũng tốt.Như vậy chúng ta coi như không ai nợ ai.Chỉ là, chuyện ly hôn thì thôi đi, dù sao giờ em cũng chưa thể lấy anh ta.”
Tôi kiên quyết lắc đầu:“Không được! Anh ấy vốn tự trọng, tôi không muốn để người ta nói rằng anh ấy chen vào hôn nhân của chúng ta.”
Sắc mặt Dư Chu càng lúc càng khó coi, vừa định mở miệng phản bác.Tôi đã ôm lấy chăn bông lớn mang theo của hồi môn.
“Tôi sợ anh ấy quay đầu lại ghen tuông, nên tối nay, chúng ta ngủ riêng đi.”
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc tột độ của Dư Chu, trong lòng tôi bỗng sảng khoái vô cùng.
Kiếp này, đến lượt anh nếm trải cảm giác cô phòng lạnh lẽo, cả đêm không sao chợp mắt!
4.
Sáng hôm sau thức dậy, trong nhà lạnh lẽo vắng tiếng nồi niêu, ngay cả bữa sáng tôi cũng không buồn chuẩn bị.
Dư Chu sững người giây lát, rồi gượng cười chua chát:“Tố Quyên, cho dù chỉ là làm bộ thôi, thì chúng ta cũng nên có chút dáng vẻ của vợ chồng chứ?Ngày ba bữa, em cũng nên nấu, nếu không thì trong nhà lạnh ngắt như thế này, trông còn ra thể thống gì nữa?”
Phải, kiếp trước tôi cũng đã nghĩ như vậy.Khi ấy, để che đậy cho tình yêu vụng trộm của Dư Chu và Trần Sương Vãn, tôi nén nước mắt, giả vờ như một người vợ nhỏ biết điều.Ngày ngày đi chợ nấu cơm, giặt giũ quét dọn, dốc sức sắp xếp cái “gia đình nhỏ” này ngăn nắp chu toàn.
Thế nhưng, thực tế chỉ là — sau giờ làm, tôi và Dư Chu giống hệt hai người thuê chung nhà.Ăn cơm trong im lặng, rồi ai về phòng nấy.
Ba năm ròng!Anh ta vẫn tuân thủ lời hứa với Bạch Nguyệt Quang của mình, chưa từng chạm vào tôi một lần.
Đến năm thứ ba, khi cha chồng phát hiện ung thư gan phải nhập viện, mẹ chồng cũng sức khỏe suy yếu, tôi — với thân phận con dâu — đành buông bỏ công việc, quay về toàn tâm chăm sóc.
Nhưng ai ngờ, một khi đã bắt đầu chăm nom thì là mười hai năm ròng rã!Cha chồng chống chọi ba năm rồi qua đời, mẹ chồng lại chẩn đoán có khối u.Những năm tháng ấy, tôi túc trực ngày đêm ở bệnh viện, chăm lo cơm nước, tắm rửa, dọn dẹp, đến mức người gầy rộc đi hơn ba chục cân, chỉ một trận gió cũng có thể thổi ngã.