1
Đêm khuya, ánh nến lay động, rèm lụa buông nhẹ.
Ta tháo trâm vòng xuống, vừa định lên giường nghỉ thì Giang Huyền Triệt bước vào.
Hắn đi vội vàng, chỉ nhìn qua cũng biết là mang theo giận dữ.
Ta không để ý, cho đến khi hắn nắm chặt cổ tay ta, phẫn nộ nói: “Hôm nay, ngươi gặp Thẩm Hề Hành rồi phải không?”
Ta cụp mắt xuống: “Hôm nay chỉ là tình cờ gặp, thần thiếp chỉ chúc mừng hắn khải hoàn hồi hương mà thôi.”
Giang Huyền Triệt khẽ cười: “Tình cờ gặp?”
“Thôi Phù Âm, ngươi cho rằng trẫm là kẻ ngu sao?”
Cổ tay ta bị hắn bóp đau đến phát run, ta hơi nhíu mày, ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn mà không hề có ý nhún nhường.
“Muốn buộc tội thì chẳng thiếu cớ. Nếu bệ hạ đã muốn nghĩ như vậy thì thần thiếp cũng chẳng có gì để nói.”
Giang Huyền Triệt tức giận đến nỗi thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Còn ta thì vẫn lạnh nhạt, ánh mắt bình thản nhìn hắn, chẳng thấy mình có gì sai.
Giữa ta và hắn vốn dĩ chỉ là danh nghĩa phu thê mà thôi.
Hắn cần một hoàng hậu mang “mệnh phượng trời sinh”, còn ta vì gia tộc, đành hiến dâng bản thân như một chiếc vỏ rỗng cho hắn.
Sau một hồi im lặng đối mặt, ta mở miệng nói: “Hôm nay bệ hạ không đến chỗ Thẩm quý phi sao?”
“Thần thiếp muốn nghỉ ngơi rồi.”
Ta đã hạ lệnh tiễn khách.
Nhưng hắn lại bất ngờ kéo ta vào lòng, nhướng mày nói: “Hoàng hậu muốn nghỉ ngơi?”
“Tốt thôi, vậy cùng trẫm nghỉ ngơi.”
Hắn vừa dứt lời thì bế bổng ta lên, sải bước đến bên giường.
Cơ thể bất ngờ rời khỏi mặt đất, ta kêu khẽ một tiếng rồi đành cam chịu, nhắm mắt lại, tay siết chặt vạt áo.
Trong lòng tự nhủ: “Thôi Phù Âm, cố chịu đi, chỉ cần chịu đựng qua là được.”
Giang Huyền Triệt ném ta lên giường, dễ dàng xé bỏ xiêm áo, không chút thương tình mà chiếm đoạt.
Ta đau đến nước mắt lưng tròng, cắn chặt môi, không để phát ra một tiếng nào.
Giang Huyền Triệt bóp cằm ta, hung dữ nói: “Nhìn trẫm!”
“Gọi ra đi!”
Ta nghiến răng chịu đựng, đến khi không thể khống chế được nữa, tiếng nức nghẹn vẫn tràn ra nơi khóe môi.
Giang Huyền Triệt thoả mãn, còn lòng tự tôn của ta lại như bị hắn giẫm nát dưới chân.
Ta hận hắn, ghét hắn.
Bởi nếu không có hắn thì ta nhất định đã được gả cho Thẩm Hề Hành.
2
Ngày hôm sau tỉnh dậy, Giang Huyền Triệt đã rời đi vào triều.
Thị nữ thân cận của ta là Hải Đường đến hầu ta rửa mặt chải đầu. Nàng ấy vén rèm, vừa thấy ta thì đỏ hoe đôi mắt.
Ta biết lúc này bản thân hẳn trông vô cùng nhếch nhác. Toàn thân chi chít vết bầm xanh tím, đều là dấu vết Giang Huyền Triệt để lại.
Hải Đường đưa cho ta một bát thuốc đặc sánh, nghẹn giọng nói: “Nương nương, người chịu ấm ức rồi.”
Mỗi lần cùng Giang Huyền Triệt chung chăn gối, ta đều lén uống một bát thuốc tránh thai.
Ta thật sự thấy tủi thân vô cùng.
Ngay cả tỳ nữ của ta cũng biết xót lòng cho chủ nhân, vậy mà những người cùng chung huyết thống với ta lại chẳng hề quan tâm.
Năm đó, khi lời tiên đoán của Quốc sư vừa truyền ra, phụ thân và kế mẫu ta vui mừng khôn xiết, hận không thể lập tức đưa ta vào Đông Cung trong đêm.
Họ nói ta có phúc khí lớn, là ân huệ mà ông trời ban xuống.
Họ lấy tính mạng của cả tộc ra uy hiếp, lại lôi cả người mẹ đã mất của ta ra để bức ép, buộc ta phải gả cho Giang Huyền Triệt.
Nhưng rõ ràng họ biết khi ấy ta đã có người trong lòng.
Người ta yêu tên là Thẩm Hề Hành, là nhi tử duy nhất của Trấn Bắc Hầu, môn đăng hộ đối với nhà ta. Chỉ còn một bước nữa thôi, chàng sẽ đến cửa cầu thân.
Tiếc thay, chỉ cách một bước ấy mà chúng ta lại lỡ nhau cả đời.
Sau khi ta và Giang Huyền Triệt thành thân, Thẩm Hề Hành lập tức ra chiến trường, đi suốt năm năm không trở lại.