4
Đây là lần đầu tiên sau khi Giang Huyền Triệt đăng cơ, ta theo hắn tham dự cuộc thu săn.
Thẩm Hề Hành cũng ở đó.
Chàng mặc bộ trường bào săn màu đen, mái tóc dùng dây đỏ buộc cao, ngồi trên lưng một con tuấn mã lông đỏ.
Lần này sứ thần Nam Lương đến là một vị vương gia.
Vương gia ấy mang theo cả con gái mình là quận chúa Nam Lương.
Nàng ta mặc bộ y phục săn đỏ rực như một vầng thái dương nhỏ, cưỡi con ngựa trắng đi sát bên cạnh Thẩm Hề Hành, thỉnh thoảng còn ghé tai nói khẽ với y.
Trông họ thật xứng đôi.
Ta nhìn cảnh ấy mà lòng nhói lên, cúi đầu không dám nhìn thêm.
Giang Huyền Triệt đưa tay ôm eo ta, khẽ cười sau lưng: “Sao vậy?”
“Không vui à?”
Ta cụp mi, nhỏ giọng đáp: “Chỉ hơi mệt một chút thôi.”
Hắn không nói gì, mạnh tay kéo cương ngựa, con tuấn mã lập tức phóng vút đi như tên rời dây cung.
Ta khẽ kêu lên, cơ thể không tự chủ mà ngả về phía sau, lọt trọn vào lòng hắn.
Giang Huyền Triệt chẳng để ý đến nỗi sợ hãi của ta, chỉ càng thúc ngựa chạy nhanh hơn, cúi xuống nói bên tai: “Sắp sang đông rồi, trẫm sẽ săn cho nàng một con hồ ly đỏ làm áo choàng.”
Tài bắn cung của Giang Huyền Triệt vốn rất chuẩn. Chẳng bao lâu, số thú bị hắn hạ được càng lúc càng nhiều.
Chúng ta đi sâu vào rừng, tìm mãi mới thấy một con hồ ly đỏ.
Con hồ ly ấy cực kỳ lanh lợi, Giang Huyền Triệt xuống ngựa đuổi theo, để ta ở lại một mình.
Không ngờ ngựa của ta bị một con nai hoảng hốt dọa sợ, đột nhiên lao vụt đi.
Ta suýt bị hất xuống, chỉ kịp ôm chặt lấy cổ ngựa.
Sau lưng vang lên tiếng Giang Huyền Triệt hốt hoảng gọi ta, xen lẫn tiếng gió rít bên tai.
Rừng cây rậm rạp, cành khô quệt vào da rát bỏng nhưng ta chẳng còn hơi sức để kêu đau mà chỉ cảm thấy hôm nay e rằng mình sẽ mất mạng ở đây.
Đúng lúc tuyệt vọng nhất, ta nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập phía sau.
Một giọng nói quen thuộc vang lên: “A Âm!”
Là Thẩm Hề Hành! Chàng đến rồi!
Ta nghẹn ngào kêu lên: “A Hành!”
“Đừng sợ, ta tới rồi.”
Chàng đuổi kịp, song hành bên ta rồi nhảy khỏi ngựa, ôm lấy ta, cả hai cùng lăn xuống sườn dốc.
Ta được chàng ghì chặt trong lòng, không biết đã lăn bao xa, chỉ thấy đất trời quay cuồng đến khi dừng lại.
Chàng lập tức ngồi dậy, nắm lấy vai ta, vừa kiểm tra từ đầu đến chân vừa cau mày, giọng tràn đầy lo lắng: “Sao lại bị thương thế này, có đau lắm không?”
Ta khẽ lắc đầu. Thực ra vết thương trên người chàng còn nghiêm trọng hơn nhiều.
Thẩm Hề Hành đứng dậy, cởi áo khoác khoác lên người ta rồi cúi xuống bế ta lên.
Ta hơi giãy, lo lắng nói nhỏ: “Vết thương của chàng…”
Chàng cúi đầu, mỉm cười an ủi: “Những năm trên chiến trường, thương thế nào ta cũng từng chịu qua, chút thương này chẳng đáng gì.”
Ta nghe vậy thì lòng lại nghẹn ngào thêm một tầng.
Ta không nói nữa mà chỉ lặng lẽ tựa trong ngực chàng, để mặc nước mắt rơi, tham lam hít lấy hương vị quen thuộc của người ấy.
Khoảnh khắc này, ta bỗng thấy may mắn vì con ngựa hoảng sợ.
May mắn vì được ở cạnh chàng dù chỉ trong chốc lát.
Chỉ mong thị vệ trong cung đến chậm hơn, chỉ mong con đường dưới chân dài thêm một chút nữa.
Nhưng Giang Huyền Triệt rất nhanh đã tìm đến.
Hắn xuống ngựa, sải bước đến bên, thô bạo giật ta ra khỏi vòng tay Thẩm Hề Hành, bế lên ngựa như mang theo một vật vô tri.
Trên đường trở về, ta luôn cúi đầu, không dám nhìn ai.
Mãi đến khi Giang Huyền Triệt không chịu nổi nữa, đè nén cơn giận mà hỏi lạnh lùng: “Sao lại khóc?”
Ta lặng lẽ lau nước mắt, khẽ đáp: “Vết thương đau quá.”
Giang Huyền Triệt không hỏi thêm mà chỉ ôm chặt ta hơn, kéo cương thúc ngựa chạy nhanh hơn nữa.
Sau khi về đến doanh trại, Giang Huyền Triệt ôm ta vào trong trướng, lập tức sai người gọi thái y đến xem thương tích, sau đó đích thân ngồi xổm trước mặt ta bôi thuốc.
Cánh tay ta, cả chân và mặt đều chi chít vết trầy xước. Ngay cả trên má cũng có một đường cắt dài.
Hắn cẩn thận thoa thuốc lên, sợ làm ta đau nên động tác nhẹ đến mức gần như không chạm.
“Là trẫm không phải.”
Ta sững người.