1.
Khi mười tám tuổi, mẹ tôi rất được người ta theo đuổi.Chính bà kể vậy.Bà còn bảo, trong đám người theo đuổi đó, ba tôi là người nghèo nhất.Nhưng cuối cùng bà vẫn gả đi.Bởi vì ông bà ngoại tôi chọn ông ấy.Họ nói, nhà ông có nhiều lao động, kiếm điểm công cao,mẹ tôi sẽ không phải chịu khổ.
Nhưng rốt cuộc, đời bà lại gần như là cả một kiếp khổ.
Có lẽ khi đó ông bà ngoại tôi cũng không ngờ,chưa kịp gả đi thì cả làng đã bỏ chế độ điểm công.Lời hứa đã định, không thay đổi được nữa.
“Lời hời cho ba mày đấy!” – mẹ tôi hừ một tiếng.
Tôi hỏi bà:“Vậy lúc đó mẹ thật sự không có cảm tình gì với ba con à?Ba con cũng đẹp trai mà!”
Mẹ tôi trợn mắt lườm tôi:“Đẹp trai cái đầu mày! Ba mày là đồ đần!”
2.
Khi dì hai sắp cưới, chuyện giữa mẹ tôi và ba tôi về cơ bản cũng đã được hai bên gia đình bàn xong.Nhưng khi ấy, mẹ tôi vẫn chưa có chút tình cảm nào với ba.
Vào ngày cưới của dì hai, ba tôi xách đường đỏ, gạo nếp với bột mì đến dự tiệc.Ông đặt lễ vật ngay trước mặt bà ngoại tôi – tức mẹ vợ tương lai, rồi hí hửng đi theo mẹ tôi suốt cả buổi.
Mẹ tôi đi đâu, ông theo đó.Thế nhưng bà chẳng buồn để ý.
Lâu dần, ba tôi cũng nhận ra sự lạnh nhạt của bà.
Tiệc cưới diễn ra được nửa chừng, ông bà ngoại mới phát hiện không thấy ông đâu cả.Hỏi ra mới biết, ông chẳng nói chẳng rằng, lặng lẽ một mình bỏ về.Ngay cả chén rượu mừng cũng chưa kịp uống.
Hôm đó mẹ tôi bị ông bà ngoại mắng cho một trận ra trò.Bực mình quá, bà đi tìm ba tôi để hỏi cho ra lẽ.
Ba tôi chỉ gãi đầu, lí nhí:“Anh… anh cũng không đói lắm…”
Mẹ tôi tức đến mức muốn ngửa ra trời.Đây là chuyện có đói hay không à?
“Mẹ cứ tưởng ba mày cố tình làm cao, ai ngờ ông ấy ngốc thiệt!”Nhắc lại chuyện năm đó, mẹ tôi vẫn còn hậm hực trong lòng.
Người đàn ông thật thà đến khờ khạo như ba tôi lại rất được lòng ông bà ngoại.
Năm 1985, mẹ tôi hai mươi tuổi.
Mẹ tôi và ba tôi từng cùng nhau đến Thượng Hải.Họ đi dạo ở Bến Thượng Hải, ghé thăm tháp Minh Châu Phương Đông.Còn nhờ người qua đường chụp cho một tấm ảnh đôi.
Năm 1986, mẹ tôi gả cho ba tôi.Tấm ảnh chụp ở Thượng Hải ấy, bà xem như ảnh cưới.Bản chính và cả cuộn phim âm bản được bà cẩn thận ép dưới lớp kính bàn trà trong phòng ngủ.
Năm 1989, mẹ sinh ra tôi.Đêm hôm đó, nhà chật kín người – toàn là họ hàng bên nội kéo tới.
3.
Mẹ tôi nói, đó là lần thứ hai trong đời tất cả họ hàng tụ tập đông đủ ở nhà.Lần đầu tiên, là vào năm mẹ tôi vừa gả về nhà chồng.
4.
Thật ra, người khiến mẹ tôi gật đầu chịu lấy ba tôi – là bà nội.
Ông nội tôi người gầy nhỏ, tính tình hiền lành, quanh năm chỉ biết cắm mặt vào mấy sào ruộng sau nhà.Ngược lại, bà nội lại là người nhanh nhẹn, tháo vát.Trong nhà, bà luôn là người nắm quyền làm chủ.
Bà nội hiểu rõ tính ba tôi chậm chạp, giống y hệt ông.Thế nên thay vì trông chờ ông tự tìm được vợ, bà quyết định tự mình ra mặt –chọn con dâu theo tiêu chuẩn… nuôi như nuôi con gái.
Mẹ tôi kể, hồi đó bà đúng là không có cảm tình gì với ba tôi, nhưng lại rất có cảm tình với bà nội.Về làm dâu rồi, bà cũng tưởng rằng mình thật sự được sống cuộc đời dễ chịu.
Bà nội cưng mẹ tôi như con gái ruột.Ba tôi tuy không biết dỗ dành, nhưng chuyện gì cũng nhường bà.Chú tôi nhỏ hơn ba năm tuổi, còn trẻ người non dạ, nhưng rất kính trọng chị dâu.Ông bà nội chỉ sinh được ba tôi và chú, không có con gái,cũng chẳng phải chịu cảnh va chạm với em chồng.
Lúc đó, mẹ tôi nghĩ lại, thấy lời ông bà ngoại nói cũng không hẳn sai.
5.
Nhưng những ngày tốt đẹp của mẹ tôi cũng chẳng kéo dài bao lâu — bà nội đột ngột qua đời.
Mẹ kể, khi đó là ngày 20 tháng Chạp.Chú tôi định đưa bạn gái về ra mắt ông bà, chuẩn bị sang năm sẽ bàn chuyện cưới xin.Bà nội vui mừng hết cỡ.
Con trai út cuối cùng cũng biết tự đi yêu đương, không cần mẹ phải nhúng tay vào nữa.Khá hơn cái “đồ ngốc” là ba tôi biết bao!
Bà dậy từ rất sớm, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ từ trong ra ngoài, mổ gà làm cá, chuẩn bị cơm nước tươm tất.Nhưng đang bận bịu, bà bất ngờ ngã quỵ xuống.
6.
Bà nội tôi mất đột ngột.Xuất huyết não.
Mẹ tôi và ba tôi còn chưa kịp hoàn hồn sau cú sốc ấy, thì họ hàng bên nội đã lần lượt kéo đến nhà.Căn nhà cấp bốn vỏn vẹn hai gian đất nện, chật ních người suốt một tuần.
“Con là dâu trưởng, là chị dâu cả, lại có ăn học… Phải chống đỡ gia đình này thôi, Tri Thu à – con phải gánh vác nhiều hơn…”
Mẹ tôi kể, lúc ấy bà thấy nực cười vô cùng.Rõ ràng bà mới về làm dâu chưa đầy một năm.Thậm chí còn chưa trải qua một cái Tết trọn vẹn ở nhà chồng.Người trong dòng họ còn chưa nhớ mặt, chưa kịp xưng hô hết tên,mà đã có thể thân thiết khoác tay bà, dặn dò bà phải “nâng đỡ cả nhà”.