1
Năm xưa, a nãi ta sinh được mười người con, ai nấy đều khỏe mạnh vạm vỡ. Nhưng tiếc thay, triều trước tiên đế liên miên chinh chiến, các bá thúc của ta lần lượt bị bắt đi lính tráng, rồi chẳng bao giờ trở về.
Mẹ ta lại sinh bảy người con gái, sau cùng lại hạ sinh một cặp song sinh trai.
Đại tỷ của ta, hai năm trước gả cho Hồ đồ tể ở phố Đông, nhà họ Hồ ba đời đơn đinh, vậy mà vừa cưới đại tỷ ta xong, chỉ ba năm đã sinh bốn đứa, ba trai một gái, hơn nữa còn hai cặp sinh đôi.
Nhị tỷ ta tháng kia xuất giá, hôm qua cũng nghe báo tin vui.
Còn có biểu tỷ, đường tỷ… đều vậy cả.
Còn ta, lúc này lại bị phu nhân Vĩnh Ninh hầu níu lấy không buông.
Vị hầu phu nhân cao quý trang nghiêm, khóc đến nỗi nước mắt đầm đìa, hai mắt sưng đỏ. A nãi và mẹ ta cũng khóc lóc thảm thiết theo.
Ta không hiểu, Thế tử Vĩnh Ninh hầu sắp bị chém đầu, hai người họ khóc để làm gì?
Nhà ta chỉ là dân thường, cách Vĩnh Ninh hầu phủ tám gậy tre cũng không chạm nổi.
Hầu phu nhân khóc một hồi, lau khô nước mắt, lệnh cho nhũ mẫu bên cạnh bưng ra một cái tráp nhỏ, mở nắp, bên trong là từng thỏi bạc xếp ngay ngắn, tính sơ cũng phải đến ngàn lượng.
Đừng hỏi sao ta biết, ta quanh năm gõ bàn tính, tính toán chuyện sinh kế của gia đình, đầu óc xoay xở đủ đường, chỉ mong nuôi sống cả một đám cô nhi quả phụ.
Đừng nói mấy nén bạc đặt trước mặt, ngay cả đám gia nhân đi theo hầu phu nhân mang bao nhiêu tiền trong người, giấu ở đâu, ta chỉ cần liếc qua là rõ.
Trước kia, khi cha ta còn sống, một đồng bạc giấu riêng cũng chẳng qua mắt được ta.
Sớm biết cha đi sớm như vậy, đáng lẽ ta nên để dành cho người một chút. Nhưng bây giờ nói gì cũng đã muộn.
Nhũ mẫu đặt cái tráp lên bàn, ta biết đó chính là bạc bán thân của ta.
2
Vĩnh Ninh hầu phủ cũng như nhà đại tỷ phu của ta, đều khó bề nối dõi.
Mấy đời chỉ sinh được một con trai, đến đời này, Thế tử Vĩnh Ninh hầu – Tạ Đoan – vừa đón Thế tử phi vào cửa, bái đường xong còn chưa kịp động phòng thì đã bị bắt đi. Chưa kịp thẩm vấn, liền tống thẳng vào thiên lao.
Đến hửng sáng truyền tin: Tạ Đoan bị kết tội, đợi qua thu sẽ chém.
Thế tử phi còn chưa đem sính lễ nhập kho, đã lập tức dẫn người kéo theo của hồi môn quay về nhà mẹ đẻ.
Người khác làm thế cũng đành, nhưng Thế tử phi họ Đổng, tên Chân Châu, hành động này quả là chẳng có chút tình nghĩa nào.
Môn đăng hộ đối này, thuở ban đầu cũng là vì Tạ Đoan từng cứu Đổng Chân Châu từ dưới hồ băng.
Nàng ta bình an vô sự, còn Tạ Đoan thì bệnh nặng một hồi, để lại di chứng, từ đó chẳng cầm nổi đao thương, không thể ra chiến trường.
Khi ấy, Đổng phụ chẳng qua chỉ là một tiểu viên ngoại lang ở Hộ Bộ, nếu không nương nhờ hôn sự với Vĩnh Ninh hầu phủ, sao có thể leo lên đến vị trí Đổng thị lang như hôm nay?
Vậy mà bây giờ, Thế tử phi một đi không trở lại. Giờ mới đầu xuân, còn đến nửa năm nữa mới tới mùa thu, Vĩnh Ninh hầu dâng công lao nơi biên ải và hứa tiếp tục trấn giữ phương bắc, mới khiến tân đế mở một lối thoát: ngầm cho phép Tạ Đoan để lại hậu duệ cho Vĩnh Ninh hầu phủ trước khi chịu án.
Hầu phu nhân lén tìm hiểu khắp nơi, ai cũng bảo nữ tử nhà họ Trịnh ở Hẻm Quế Hoa, ba đời đều mắn đẻ, thế là bà mới tìm đến nhà ta.
“Chỉ cần cô nương chịu để lại cho Thế tử một giọt máu, sau này cô nương muốn ở lại, thì chính là quý thiếp của hầu phủ. Nếu không muốn ở, hầu phủ sẽ chuẩn bị của hồi môn, đưa cô nương xuất phủ.”
Nhũ mẫu điềm đạm nói, hầu phu nhân thì nhìn ta đầy khấp khởi, đương nhiên hiểu rõ bây giờ nhà họ Trịnh này, ta là người đứng mũi chịu sào, ta không gật đầu, ai nói cũng vô ích.
Ta đón lấy ánh mắt của mọi người, khẽ gật đầu.
Không chỉ vì ngàn lượng bạc đó, mà còn vì năm xưa dưới hồ băng, Tạ Đoan đâu chỉ cứu mình Đổng Chân Châu, hắn còn kéo ta – Trịnh Minh Châu – từ cõi chế/t trở về.
3
Ta mang theo một tay nải nhỏ, rời khỏi nhà.
Ngàn lượng bạc này, nếu một nhà đông đúc ấy biết chắt chiu, chắc cũng đủ sống tạm.
Các biểu huynh, biểu đệ sẽ có tiền mua bút mực tốt hơn, các biểu tỷ, biểu muội cũng không phải ngày đêm thêu thùa cực khổ.
Thuốc men của mẹ và thím cũng có chỗ dựa dẫm.
Bỏ ta một người, mà giữ nguyên được một đại gia đình.
Hầu phu nhân gấp gáp, đêm đó đã giục hầu gia sai người đưa ta vào thiên lao.
Ta khoác áo choàng đen, bên trong mặc một bộ y phục đỏ rực.
Đây là thứ duy nhất ta mang theo từ nhà, cũng là thứ cha năm xưa mua cho ta.