5
Trong rượu hầu phu nhân chuẩn bị có thêm chút dược liệu, Tạ Đoan dằn vặt ta suốt đêm. Ta ra khỏi thiên lao vào lúc sáng, phải lần tường mà đi, kẻ ngoài nhìn thấy đều chậc lưỡi: đồn rằng hắn ốm yếu, quả thật lời đồn không thể tin.
Hầu phu nhân đích thân đến đón, thấy ta vịn tường bước ra, trên mặt lộ rõ mừng rỡ.
Bà biết tính con trai mình, mấy a hoàn xinh đẹp đến đâu cũng không lọt nổi mắt xanh, mà bây giờ lại chịu nhận một cô nương “thô kệch” như ta, thật ngoài mong đợi.
Ta được sắp xếp vào một viện ở sát chủ viện, bảy tám nha hoàn bà tử hầu hạ, còn mời một vị y nữ ở phòng bên, mỗi ngày đều đến bắt mạch cho ta.
Trong tròn một tháng, Tạ Đoan không phát bệnh, đêm nào cũng giày vò ta suýt chết đi sống lại.
Ta cũng không khách sáo, khắp người hắn đầy dấu răng vết cào.
Đôi bên chẳng nói gì, chỉ một mực quấn quýt, như thể thời buổi loạn ly, hôm nay còn, ngày mai chẳng rõ, chỉ cách ôm nhau thật chặt mới xua tan nỗi sợ.
Một tháng qua đi, mạch tượng của ta rõ ràng đã trơn tuột, là hỉ mạch.
Hầu phu nhân vui đến rơi lệ, lập tức mở từ đường bái báo tổ tiên, mong gia môn phù hộ ta một lần sinh được con trai.
Đêm ấy, lúc ta đến thiên lao, ngục tốt đã đổi người.
Nhũ mẫu đi theo dúi cho hắn một cái hà bao, hắn mới thì thầm rằng, sáng nay ta vừa rời thiên lao không bao lâu, Tạ Đoan đã đào tẩu.
Hắn trốn thoát rồi. Sáng nay, khi ta mơ mơ hồ hồ chào tạm biệt, hắn còn thức hay chăng? Chẳng để lại lấy một lời.
Hắn có biết mình sắp làm cha không?
Dù vậy, ta vẫn bước vào phòng giam ấy. Giường ghế vẫn nguyên xi, ta ngồi xuống mép giường.
Mới đêm qua còn kề cận bên nhau, hắn ngâm một câu thơ: “Lưỡng tình nhược thị cửu trường thì, hựu khởi tại triêu triêu mộ mộ?” (Nếu hai lòng gắn bó bền lâu, há chỉ quẩn quanh sớm tối)
A, hóa ra, hắn đã ngầm nói lời từ biệt ta.
Chỉ tiếc ta không phải Đổng Chân Châu, bằng không hẳn sẽ biết hồi đáp thế nào.
Ta chỉ là Trịnh Minh Châu ở hẻm Quế Hoa, ta chỉ biết siết chặt lấy Tạ Đoan, cắn vào bờ vai hắn.
6
Nhũ mẫu cầm đèn lồng đứng đợi, đây là lần đầu tiên ta nhìn kỹ nơi này một cách tỏ tường.
Trên bàn có một cuốn sách vẫn đang mở, cây bút còn gác trên giá. Sau lưng ta, trên giường, chăn gấm vo lại thành đống lộn xộn.
Phải rồi, hắn nào biết gấp chăn.
Ta nén không nổi ý cười, bước tới cầm tấm chăn lên, vừa mới tung ra, một chuỗi vòng tay lăn xuống.
Đó là vật hắn để lại ư? Ta nhặt lên đeo vào tay, lỏng lẻo quá, vì tay hắn to, cổ tay cũng dày hơn ta.
Kiếp này e rằng chẳng còn gặp lại, vậy món này ta xin giữ.
Ta xếp chăn ngay ngắn, ngoái đầu nhìn lại. Cha ơi, người xem, đời này con đã khoác giá y đỏ thắm, cạn chén rượu giao bôi, gả cho nam nhân từng đưa tay kéo con ra khỏi hồ băng năm ấy, hạt giống hắn gieo giờ đang nảy mầm trong cơ thể con.
Con không còn là cỏ bồng không rễ, từ nay đoạn đường phía trước, vẫn sẽ có người cùng con bước tiếp.
Rời khỏi nhà lao, giấc mộng đẹp này cũng đến lúc tỉnh rồi.
Ta không thể quay về Vĩnh Ninh hầu phủ nữa.
Thế tử vượt ngục, tân đế giận dữ, phái cấm quân vây kín hầu phủ, không cho bất cứ ai ra vào.
Nhũ mẫu lo sốt vó, bà là nhũ mẫu thân tín của hầu phu nhân, tình sâu nghĩa nặng, nếu không, hầu phu nhân cũng chẳng để bà theo hầu ta.
Ta bèn thuê một tiểu viện chung với nhũ mẫu, vừa an ủi bà đừng quá lo âu.
Trong mắt ta, tân đế vây kín mà không giết, dường như là bảo vệ hơn là giáng tội.
Còn chuyện Tạ Đoan vượt ngục, xem kỹ thì vô cùng sơ sài, e chỉ là vở kịch che mắt.
Chỉ tiếc “người trong cuộc thì mê”, bọn họ nhất thời chưa nhìn thấu thôi.
7
Ta khuyên nhũ mẫu cứ an tâm chờ đợi. Bà trừng mắt nhìn ta, lại nghĩ đến đứa bé trong bụng ta, đành dịu giọng chăm sóc.
Ta mang theo tờ ngân phiếu năm trăm lượng, là tiền thưởng của hầu phu nhân sau khi biết ta có thai.
Ta gói nó vào mảnh vải nhỏ, luôn đeo sát người, như thế mới thấy yên lòng.
Thuở trước, tiểu cô nương như ta chỉ mong kiếm thật nhiều bạc cho cha mời lang trung, mua thuốc. Nhưng mấy đồng cắc ta dành dụm thường bị a nãi, mẹ và đám biểu huynh đệ lấy trộm.
Khi ấy, ta thường òa khóc, cha liền khâu cho ta một cái túi vải đeo bên người. Mỗi khi kiếm được một đồng ta liền bỏ vào, góp đủ trăm đồng thì đem mua thuốc cho cha.
Nhưng cha vẫn không mua, mà chắt chiu hết để mua cho ta tấm giá y kia.
Đêm ấy, tấm giá y đỏ rực ấy bị Tạ Đoan xé rách rồi.
Ta lấy ra một trăm lượng, thuê nhà và ăn uống thường ngày có nhũ mẫu lo liệu. Ta chỉ cần yên tâm dưỡng thai.
Một hôm, nhũ mẫu đi chợ về, chần chừ mãi mới kể ta nghe: nhà họ Trịnh đang bán rẻ tổ trạch cũ, hỏi ta có muốn mua lại không.
Nghe đâu Trịnh gia vừa hay tin Vĩnh Ninh hầu phủ bị trọng binh vây chặt, thế là xáo động ầm ĩ. Dạo trước vin cớ ta vào hầu phủ mà huyênh hoang cỡ nào, giờ lại hoảng hốt cỡ ấy.
Vài vị bá mẫu, biểu huynh đệ còn chửi mắng ta tham phú phụ bần, rồi gào thét đòi phân gia, chỉ sợ liên lụy.
Ngàn lượng bạc kia rốt cuộc chẳng giúp họ an cư lạc nghiệp, một dòng tộc vốn đông đúc lại tự tan đàn xẻ nghé vì nó.
Ta – Trịnh Minh Châu – từng mong một nhà hòa thuận, người đi kẻ ở đều tốt đẹp. Nay ta đã cố hết sức.
Giờ nhà họ Trịnh rã rời, lòng ta cũng nhẹ nhõm hơn.