Liễu Vân Sương hơi nghi ngờ, nhìn anh chằm chằm.
"Thật không? Không phải phiếu nào cũng có hạn dùng mà."
"Phải!" – Anh đáp dứt khoát, không để cô hỏi tiếp.
"Vậy thì được rồi... À đúng rồi, các anh có phiếu đồng hồ không?"
"Muốn mua đồng hồ à?"
"Ừm, tôi thấy xem giờ bất tiện quá."
Không nằm trong kế hoạch ban đầu, nhưng anh vẫn gật đầu.
"Đi lấy!"
Chỉ một câu, không do dự. Có vẻ, anh đã đoán trước được cô sẽ hỏi món này. Lần trước, cô cũng đã đứng rất lâu trước quầy đồng hồ.
Cuối cùng, Liễu Vân Sương đưa thêm năm mươi đồng. Cộng với tiền bông đưa trước đó, giờ cô chỉ còn lại ba mươi.
Mua đồng hồ thì không đủ, nhưng mua vải may đồ vẫn dư.
Chào tạm biệt xong, cô đi thẳng tới Cung Tiêu Xã.
Lúc này, trong sân nhỏ phía sau, Khánh Tử không nhịn được nữa, quay sang lẩm bẩm:
"Đại ca, nhiều phiếu như vậy mà anh chỉ lấy có từng đấy tiền. Nếu muốn tặng thì tặng luôn cho rồi..."
Kiều Dịch Khất không nói, tay cầm một quả hạt dẻ lặng lẽ xoay xoay.
"Nếu không lấy đồng nào, cô ấy sẽ không nhận." – Anh nói nhẹ như gió thoảng.
"Ra là... anh muốn để chị ấy yên tâm."
Không đáp, Kiều Dịch Khất chỉ cầm túi hạt dẻ rời đi.
"Ơ, đó là phần của em với Hỉ Tử mà!" – Khánh Tử kêu lên, nhưng chỉ còn thấy bóng anh khuất sau hàng rào.
Còn về phần Liễu Vân Sương, cô vừa đi vừa cười.
Cô không ngốc. Dù miệng không nói, nhưng trong lòng rõ ràng – Kiều Dịch Khất là đang nhường cho cô.
Phiếu đồng hồ kia, cô biết giá trị của nó. Nhưng bây giờ, cô cũng thật sự cần một chiếc đồng hồ.
Dù đã quen với cuộc sống ở nông thôn, quen với việc làm theo ánh mặt trời và nghỉ khi trời tối, nhưng sâu thẳm trong cô vẫn cần một thứ cụ thể – để biết chính xác mình đang sống thế nào, phân chia công việc ra sao.
Liễu Vân Sương đến Cung Tiêu Xã, không dừng lại lâu ở ngoài, đi thẳng một mạch đến quầy bán vải may chăn. So với trấn Thanh Dương thì hàng ở đây quả thật phong phú hơn hẳn.
Cô vẫn chọn mua loại vải cứu tế – vừa rẻ vừa bền – tiện thể lấy thêm ít vải để may vỏ đệm. Loại vải bông đỏ in hoa li ti cô lấy mười thước, vải bông đen lấy năm thước, thêm năm thước vải xanh đậm có in hoa nhỏ. Ngoài ra, cô còn mua hai mươi thước vải trắng để bọc chăn. Đợt vải mà Kiều Dịch Khất đưa lần trước, cô mới dùng một ít, phần còn lại định để dành may đồ cho sang năm khi thời tiết ấm lên.
Loại vải trắng mộc đơn giản kia, giá rẻ hơn nhưng chất lượng không tệ. Với cô, sống qua ngày chính là phải tính toán khôn khéo từng li từng tí một, không được hoang phí.
Sau khi xong chuyện vải vóc, cô ghé thêm vài quầy mua muối, xì dầu, giấm… Trong nhà có ba đứa nhỏ, bữa cơm tốn không ít gia vị, mà từ hôm muối dưa đến nay cũng đã hết sạch muối ăn.