Tri Tình xấu hổ cười cười, mặt đỏ ửng, nhưng trong ánh mắt thì rạng rỡ hẳn lên. Cô bé vẫn là một đứa trẻ, có gì vui cũng hiện rõ trên gương mặt.
"Ừ, mấy cái dây vải cũ của Tri Tình cũng xơ xác hết rồi. Màu sắc thì bạc phếch, nên thím thấy dây này vừa đẹp lại vừa rẻ, mua mấy túi luôn. Hôm qua bán mấy cái giỏ cũng kiếm được chút tiền, coi như thưởng cho con."
Hai chị em Tri Niệm cũng nhìn mấy chiếc dây với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Nhà các cô bé cũng chẳng khá giả gì, tóc toàn buộc bằng dây vải cũ. Bọn trẻ con thời này, có khi chỉ cần một cái kẹo hay sợi dây là vui nguyên cả ngày.
Thời buổi này, quần áo chẳng có gì cầu kỳ, màu sắc thì hoặc sẫm quá, hoặc nhạt như nước gạo. Nhưng nhìn mấy túi dây chun mới tinh, màu sắc bắt mắt thế kia, ai mà không thích cơ chứ?
Liễu Vân Sương thấy mấy cô bé cứ lén lút liếc nhìn, nhưng lại không dám lên tiếng. Cô cũng chẳng nói gì nhiều, trực tiếp đặt ba túi lên bàn, rồi dịu dàng gọi:
"Tri Niệm, Tri Tâm, Tri Tình, ba đứa mỗi đứa một túi, tự chọn đi!"
Hứa Tri Tâm trợn tròn mắt, giọng không dám tin:
"Cái gì ạ? Còn có phần của chúng cháu nữa ạ?"
"Ừ, ba chị em, mỗi người một túi." – Giọng cô bình thản nhưng không cho phép từ chối.
"Không được đâu thím hai, nhà thím cũng không dư dả gì... Chúng cháu không thể nhận đâu ạ." – Hứa Tri Niệm phản ứng đầu tiên, cô nhóc lớn hơn, hiểu chuyện hơn.
Liễu Vân Sương chỉ cười nhẹ:
"Không đáng bao nhiêu đâu. Cái này chỉ là ít tiền bán thêm cái giỏ, không phải chuyện lớn. Chọn đi, không chọn là thím giận đấy."
Cô nói nhẹ nhàng, nhưng lại khiến người ta thấy ấm áp.
Hứa Tri Tình lúc này cũng chen vào, giọng đầy hứng khởi:
"Vâng ạ! Chị cả, chị hai, hai chị chọn đi, mẹ em cố ý mua cho hai chị đấy!"
"Tri Tình, em nhỏ nhất, em chọn trước đi." – Hứa Tri Niệm nói, ánh mắt lại nhìn túi dây chun màu xanh lam. Rõ ràng, em chọn trước thì được lợi hơn.
"Chị cả đã bảo em chọn thì em chọn đi." – Liễu Vân Sương cũng phụ họa, Hứa Tri Tình mới vui vẻ tiến đến chọn túi mình thích.
Sau đó là Hứa Tri Tâm, còn lại chiếc túi cuối cùng tự nhiên thuộc về Hứa Tri Niệm.
Đợi các cô bé cầm xong phần của mình, Liễu Vân Sương mới hạ giọng nhắc nhở:
"Sau khi về nhà nhớ cất mấy cái dây chun này cẩn thận nhé. Không phải vì sợ hỏng, mà thím sợ cô các cháu và Hứa Tri Vi nhìn thấy thì lại kiếm chuyện."
Hai đứa nhỏ lập tức nhăn mặt đầy bất bình.
"Hừ, thật là phiền, cô ấy lớn đầu rồi mà chẳng chịu lấy chồng. Suốt ngày ở nhà gây chuyện, ngày mai người yêu cô ta đến, cháu nhất định sẽ nói hết cho mà nghe!" – Hứa Tri Tâm hùng hồn tuyên bố.