"Mẹ, con nói rồi đấy. Chúng ta nên dọn ra ở riêng. Mẹ dắt con với Tri Tâm ra ngoài. Nếu bố không chịu, thì để bố ở lại với bà nội!"
Câu cuối như một nhát dao chém thẳng vào sợi dây tình nghĩa vốn đã lỏng lẻo từ lâu.
"Con… con điên rồi à? Nói năng cái kiểu gì thế!" – Bà giật mình, chưa từng thấy con gái cứng rắn đến vậy.
Hứa Tri Tâm cũng bước lại gần, vẻ mặt nghiêm túc:
"Mẹ, bọn con đã nghĩ kỹ rồi. Cứ ở chung thế này, cả đời nhà mình cũng chẳng có cái gì ra hồn. Thím hai ra riêng chưa được bao lâu mà mẹ nhìn xem, cuộc sống khác hẳn. Bố không nỡ bỏ bà nội, vậy thì để bố theo bà. Mẹ với chị em con tách ra, đợi khi anh Hai về, cả nhà mình sống riêng, đừng dây dưa gì với bên đó nữa."
Đỗ Nhược Hồng sững người. Tất cả mọi suy nghĩ trong đầu bà như bị đảo tung. Đúng là bà từng nghĩ đến chuyện ra riêng, nhưng bà không ngờ hai đứa con gái lại dám mở lời như vậy.
"Haiz, mẹ cũng từng nghĩ đến… Nhưng nhà mình không giống nhà thím hai các con. Mẹ đẻ thím ấy ở ngay trong đội sản xuất này, có chuyện gì còn có nơi để dựa. Mình mà dọn ra thì biết ở đâu?"
Nhà mẹ đẻ của bà giờ đâu còn chỗ nào cho bà về. Các anh em bà đều đã có gia đình, ở nhờ dăm ba bữa thì được, chứ lâu dài thì phiền.
Đây cũng là lý do khiến bà luôn lưỡng lự. Muốn rời đi, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.
"Mẹ, trong thôn mình còn mấy nhà trống. Còn có khu nhà tập thể cũ của thanh niên trí thức, chẳng ai ở. Mình xin lại, quét dọn tí là vào được thôi!"
"Đúng đó mẹ! Mẹ xem, mấy mẹ con mình cũng không phải yếu ớt gì. Đi đan rổ bán kiếm tiền, sau này gom góp xây nhà, còn hơn là sống mãi kiểu bị đè đầu cưỡi cổ!"
Nghe vậy, lòng Đỗ Nhược Hồng bắt đầu lay động thực sự.
"Nhưng… còn bố các con…" – Bà vẫn chần chừ.
"Mẹ còn chưa nhận ra à?" – Hứa Tri Niệm nghẹn ngào. "Trong lòng bố chỉ có bà nội và cô út. Ba mẹ con mình, ông ấy chưa bao giờ để tâm đến. Còn chú Hai nữa, nếu không phải vậy thì thím hai đã không bỏ đi rồi. Mẹ cũng muốn tụi con sau này chịu cảnh như Hứa Tri Tình sao?"
Nhắc tới đây, sắc mặt Đỗ Nhược Hồng tái đi. Hình ảnh Hứa Tri Tình bị bà cụ đánh đập, Hứa Tri Lễ bị đánh đến lột da, vẫn còn in hằn trong trí nhớ.
Bà biết, nếu không rời đi, rồi một ngày, hai đứa con gái bà cũng sẽ thành như vậy.
Bà thương chồng, không phải vì yêu đương gì sâu sắc, mà vì thói quen sống chung đã ăn sâu vào máu.
Nhưng bà đâu phải không có chủ kiến. Cả đời sống trong cam chịu, mà không có chút hi vọng gì, thì sống để làm gì?
Bà có sức khỏe, làm việc không thua gì đàn ông, tại sao cứ phải sống lép vế?
Trước đó, bà từng bàn với Lâm Thanh Thanh về số tiền bán nhân sâm. Cô ta nói muốn dùng số tiền đó lo việc cho Hứa Lam Hải, hứa là phần của bà sẽ không thiếu.
Bà tin.
Nhưng giờ, bà không muốn chờ đợi nữa. Nếu phải liều, thì liều một lần cho xong. Dù tay trắng cũng chẳng sao.
Liễu Vân Sương còn có thể bước ra không xu dính túi, mà vẫn dựng được mái ấm cho mình và các con, thì bà cũng có thể!