"Tôi biết rồi, tôi biết rồi..." – Hứa Lam Giang lắp bắp, "chẳng phải đang bàn bạc hay sao? Cũng đâu có nói là phải đưa hết cho con bé..."
Nhưng lời ông ta lại vô tình chọc trúng điểm đau của Hứa Lam Xuân.
"Anh cả! Ý anh là gì vậy? Không lẽ anh không muốn em sống tốt à? Em là em gái ruột của anh đó!"
"Chậc..." – Hứa Lam Giang còn chưa kịp phản ứng, thì Đỗ Nhược Hồng đã châm thêm một mồi lửa:
"Nếu em không phải em gái ruột, thì ông ấy giữ em lại nuôi đến giờ làm gì? Hay là em tưởng người ta nợ em?"
"Em biết ngay mà..." – Hứa Lam Xuân bất ngờ bật khóc, nước mắt ràn rụa: "Mấy năm nay chị dâu vẫn không ưa gì em... Giờ em sắp đi lấy chồng, cũng là sắp rời xa cái nhà này, vậy mà chị dâu vẫn không buông tha..."
Đỗ Nhược Hồng cười nhạt:
"Em chồng, chị hỏi thật, có nhà ai mà em gái út được cưng chiều như em không? Cái gì tốt cũng dồn cho hai mẹ con em. Giờ em lấy chồng, chị mừng chứ. Nhưng đừng có đạp lên đầu người khác mà sống."
"Năm trăm đồng Hứa Tri Vi đã chuẩn bị cho em rồi, vẫn chưa đủ à? Xin em, tha cho nhà này một đường sống đi!"
Lời lẽ tuy sắc bén, nhưng từng chữ đều là sự thật. Lâm Thanh Thanh đứng bên cạnh cũng nhận ra cơ hội, liền gật đầu phụ họa:
"Chị dâu nói phải đấy. Hồi môn của Lam Xuân, mười dặm tám làng ai cũng trầm trồ. Nhưng nhà mình cũng cần sống. Em không thể vét sạch mọi thứ được."
"Chị thì sắp sinh, anh ấy đang chạy vạy xin việc, Tri Thành cũng cần lấy vợ, Tri Niệm sắp học lên... em không thể làm ngơ mấy chuyện này chứ?"
Lời cô ta chân thành, không giấu sự mệt mỏi.
Hứa Lam Hải cũng nén không nổi nữa, giọng hậm hực:
"Hay là em nhất định phải thấy chúng tôi sống khổ, em mới thấy dễ chịu?"
Dù là anh em, nhưng Lam Hải chưa bao giờ quá thân thiết với cô em gái này. Từ nhỏ đã được cưng chiều, giờ còn làm cao hơn cả công chúa, ai chịu nổi?
"Trời ơi, các người muốn ép tôi chết sao! Mẹ ơi, con không sống nổi nữa đâu!"
Vừa khóc, Hứa Lam Xuân vừa nhào vào lòng bà cụ Hứa, khóc như mưa. Bà cụ tức đến run rẩy, mắt trợn ngược như muốn ngất.
Căn nhà vốn đã hỗn loạn, nay lại càng ngập trong tiếng mắng, tiếng khóc, tiếng thở dài... Không ai chịu nhường ai, không ai nhận sai, mà chỉ toàn giành giật nhau từng đồng bạc, từng lời nói, từng ánh mắt nhìn...
"Em cũng không cần làm quá như vậy đâu, Lam Xuân. Nhà họ Hứa đối xử với em không tệ, đừng có ăn cháo đá bát." – Hứa Lam Giang cau mày, nhìn em gái đang khóc nức nở.
"Trời đất ơi! Anh nói vậy là có ý gì, anh cả? Em bị chị dâu làm nhục như thế mà anh cũng làm ngơ sao?" – Hứa Lam Xuân vừa khóc vừa trách, như thể mình là người bị hại tội nghiệp nhất trần đời.
Càng nói, cô ta càng gào to hơn, nước mắt nước mũi đầm đìa, giọng lạc cả đi vì khóc.
"Nhược Hồng! Bà đang làm cái gì vậy? Mau im miệng!" – Hứa Lam Giang mất kiên nhẫn quát lên. Đang bàn chuyện cưới gả vui vẻ cho Hứa Lam Xuân, thế nào mà loáng cái đã thành ra như nồi cháo heo thế này?
Đỗ Nhược Hồng thì không chịu thua. Bà đập bàn một cái rõ mạnh, giọng đầy quyết liệt:
"Tôi có thể im, nhưng nhà này phải chia ra. Nhất định phải chia!"
Bà cụ Hứa đập tay xuống bàn phản bác ngay: