Câu nói này như nhát dao đâm vào lòng Hứa Tri Vi. Cô ta nhất thời luống cuống, sắc mặt trắng bệch.
"Bình tĩnh!" – trong đầu cô ta, hệ thống lại cất tiếng nhắc – "Có lẽ cô ta đã nghi ngờ. Nhớ lại xem, lúc trốn chạy, đám kia đã nói những gì!"
Hứa Tri Vi nghe vậy càng thêm rối loạn. Mồ hôi lạnh rịn ra ở trán.
Nếu điều tra đến cùng, nhà họ Hứa chắc chắn sẽ bị lôi vào. Lúc đó không chỉ là mẹ cô ta, mà ngay cả cô ta cũng không yên thân.
"Lần này bọn trộm ấy cũng thật kỳ lạ. Nếu là định lấy lương thực thì cũng phải xem nhà ai còn chứ. Nhà tôi giờ còn chẳng đủ ăn, đúng là hết nói nổi." – Liễu Vân Sương chậm rãi nói, giọng bỗng chốc đanh lại – "Nếu là người từ đội sản xuất khác thì còn có thể hiểu, nhưng nếu là người trong đội này, cháu nói xem, đội trưởng sẽ xử lý thế nào?"
Cô cố tình nói như thế, từng chữ như đâm vào lòng Hứa Tri Vi.
Quả nhiên, Hứa Tri Vi bắt đầu nuốt nước bọt, môi run lên, mắt liên tục liếc trái liếc phải.
"Mợ, có khi nào... là hiểu lầm không?"
"Không thể nào!" – Liễu Vân Sương lập tức bác bỏ – "Bọn chúng chuẩn bị kỹ càng như vậy, còn khiến con Đại Tráng nhà tôi ngủ li bì không dậy nổi. Giờ vẫn chưa tỉnh. Khúc xương đó cũng được đội trưởng mang lên huyện rồi, chắc sẽ gửi kiểm tra. Đến lúc tìm ra chất gây mê thì chẳng cần nói thêm gì nữa. Mấy người đó, ai gây ra thì người đó phải bồi thường, một đồng cũng không thiếu!"
Cô dứt lời, Hứa Tri Vi mặt mày tái mét, người như mất hết sức lực.
Hứa Tri Lễ đứng bên nghe đến đoạn đó, liền hậm hực nói:
"Đúng rồi! Còn phải treo bảng tên, cả nhà kéo nhau đi khắp đường cái. Giống như lần trước Vương Nhị Mặt Rổ bị bắt ăn trộm ngô ấy, người ta còn bắt đội đống giày thối lên đầu mà chạy vòng quanh đường làng! Con mà bắt được, con tưới đầy phân lợn lên người chúng nó!"
Lời vừa dứt, Hứa Tri Vi sợ đến mức chân run lẩy bẩy, suýt thì ngã quỵ.
"Ơ kìa, cháu sao thế Tri Vi? Không sao chứ? Mặt xanh như tàu lá rồi kia." – Liễu Vân Sương vẫn giữ nét mặt dịu dàng, nhưng câu nào câu nấy đều như châm dầu vào lửa – "Hay là ngồi nghỉ chút? Thôi, về đi, kẻo bà cụ Hứa lại vu oan là tôi bắt nạt cô đấy."
Bà cụ giờ đang dọn chuồng heo, làm gì rảnh đến gây chuyện? Nhưng nói thế là đủ khiến người nghe sượng mặt.
Hứa Tri Tình đứng cạnh, cũng lườm nguýt không nể nang:
"Đúng đó, về nhanh đi! Đừng có để sau này chuyện gì cũng trút hết lên đầu nhà chúng tôi."
Hứa Tri Vi cố gắng trấn tĩnh, dù trong lòng như có lửa đốt. Cô ta không cam lòng, còn chưa moi được tin gì đã bị đuổi về. Bèn học theo dáng vẻ Hứa Lam Xuân, nhẹ nhàng vuốt tóc, tỏ vẻ kiên cường:
"Cháu không sao. Trộm thì trộm, cũng chưa đến mức phạm pháp nặng. Chỉ sợ đến lúc không đủ chứng cứ, đội trưởng lại không làm gì được."
Cô ta nói thì là nói với Liễu Vân Sương, nhưng thật ra là để tự trấn an bản thân.
Ai ngờ Hứa Tri Lễ bĩu môi, nói thẳng:
"Không nhớ à? Vương Nhị Mặt Rổ trước đây chỉ trộm có mấy bắp ngô thôi, mà còn bị đội trưởng treo bảng bắt đi khắp chợ, người ta còn ném rau thối vào mặt cơ đấy!"