Chờ cô ta đi khuất, Hứa Tri Tình mới thì thầm lại gần:
“Mẹ, sao mẹ lại nói với Hứa Tri Vi như vậy?”
Liễu Vân Sương cười nhạt, đưa tay xoa đầu con gái:
“Chẳng qua là chỉ cho nó một con đường thoát thân. Con không cần để ý, cứ lo đan sọt đi.”
“Vâng ạ.” – Dù trong lòng còn trăm mối thắc mắc, nhưng con bé cũng không hỏi nữa. Nó biết, mẹ đã không nói thì chắc chắn có lý do riêng.
Trong khi đó, Hứa Tri Lễ lại cau mày, trong lòng vẫn còn uất ức:
“Con thấy mẹ không nên để cô ta vào nhà. Trước đây đối xử với nhà mình thế nào, giờ lại làm ra vẻ tốt bụng. Nói mấy câu tử tế là xong à? Hừ, giả tạo!”
Bộ dạng cậu nhóc vừa tức giận vừa nghiêm túc, như một con gà con xù lông vì bị chọc giận – khiến người lớn nhìn mà vừa thương vừa buồn cười.
“Gì mà giả làm người tốt?” – Một giọng phụ nữ vang lên từ ngoài cửa. Là Đỗ Nhược Hồng, theo sau là Hứa Tri Tâm.
“Bác gái, cháu nói Hứa Tri Vi đó! Bác xem, cô ta chẳng phải đang giả vờ sao?” – Hứa Tri Lễ lập tức tìm đồng minh.
“Đứa nhỏ đó, đúng là chẳng ra làm sao. Dù gì cũng là họ hàng bên ngoại, đâu có như anh chị em ruột thịt như tụi con.” – Đỗ Nhược Hồng lập tức phụ họa, miệng mắng mà giọng thì chẳng giấu nổi vẻ đồng tình.
“Thím hai, vừa rồi tụi con gặp Hứa Tri Vi. Cô ta còn không buồn chào hỏi lấy một tiếng, cứ như là ghét tụi con lắm ấy!” – Hứa Tri Tâm cũng không nén được mà chen vào.
“Không chào thì thôi, ai cần! Giả tạo như vậy, có nói thêm cũng vô ích.” – Đỗ Nhược Hồng hừ lạnh.
“Đúng rồi, con cũng chẳng muốn nói chuyện với cô ta, thế là xong.” – Hứa Tri Tâm gật đầu tỏ vẻ dứt khoát.
“Ủa, sao hôm nay chỉ có hai người? Tri Niệm đâu?” – Liễu Vân Sương chợt nhận ra vắng một người thường hay đi cùng.
“Còn không phải vì chuyện đêm qua sao? Ai cũng thấy sợ. Nhà em giờ không dám để trống nên cho Tri Niệm ở nhà trông nhà rồi.” – Đỗ Nhược Hồng trả lời, giọng có chút lo lắng.
“Cẩn thận vẫn hơn. Nhà chị sau khi chia phần được nhiều thứ, người ngoài ai mà chẳng biết.” – Vân Sương nói bâng quơ, như thể không cố ý.
Quả nhiên, người nghe thì giật mình. Đỗ Nhược Hồng biến sắc, mặt hơi tái:
“Trời ơi, em không nói thì chị cũng chẳng nghĩ tới. Chị cứ lo đề phòng người trong nhà mình, ai ngờ đâu còn phải để ý cả người ngoài…”
Chị ta cúi đầu lẩm bẩm:
“Em không biết đâu, hai hôm nay người tới tìm Hứa Tri Vi đông lắm, nhiều người già còn hỏi cô ta có lương thực không…”
Chuyện này, cô cũng có nghe nói.
Số tiền năm trăm đồng của Hứa Tri Vi thật ra không phải do cô ta tự bỏ ra làm từ thiện. Đó là tiền do Trương Trường Minh – đội trưởng đội sản xuất – dẫn toàn bộ cán bộ lên huyện mua lương thực về, sau đó ưu tiên phát cho người già yếu, neo đơn. Số còn lại thì chia cho những hộ nghèo khó trong đội.
Suốt quá trình đó, Hứa Tri Vi đều bám theo không rời nửa bước. Cô ta tranh phần việc nhẹ, toàn làm những thứ để được người ta nhìn thấy. Ai nghèo được chia lương thực cũng cảm động rơi nước mắt, có người còn quỳ xuống cảm ơn cô ta. Những cái cúi đầu, những lời ca ngợi ấy khiến cô ta thấy như mình đang được tôn sùng, đứng trên người khác một bậc.
Cảm giác đó khiến cô ta như nghiện. Nhưng tất nhiên, đời không có chuyện gì trọn vẹn.
Trong đội sản xuất cũng có những người lười biếng, suốt năm chẳng làm được bao nhiêu việc. Mà chính sách phân phát lần này, lại chẳng có phần cho họ. Bị bỏ rơi, bị nhắc tên, bị lạnh nhạt, họ bắt đầu thấy tức tối. Không dám gây chuyện với đội trưởng thì họ tìm tới ai? Tất nhiên là nhà họ Hứa.
Mà chuyện này, đối với Đỗ Nhược Hồng – chị dâu của Liễu Vân Sương – cũng là mối họa tiềm tàng.
"Đúng đó mẹ, bây giờ phải cẩn thận hơn." – Hứa Tri Tâm cũng thấy lo, liền ghé tai dặn dò một câu.