"Cô đừng cười!" – Trần Sở Nga ngồi bệt xuống bên cạnh, giọng trầm hẳn xuống, có phần nghiêm túc – "Tôi thấy không sai đâu. Ánh mắt của Lý Quốc Phong khi nhìn cô, tuyệt đối không đơn giản. Không phải cái kiểu nhìn hàng xóm hay chị em quen biết gì cả, mà là cái kiểu đàn ông nhìn phụ nữ mà mình có tình ý."
Liễu Vân Sương nghe vậy chỉ cười nhạt, không nói gì.
"Thủy Tiên mà gả đi rồi, áp lực trong nhà Quốc Phong cũng sẽ nhẹ đi không ít. Anh ta lại là người biết chuyện, hiểu rõ hoàn cảnh nhà cô. Biết đâu, nếu cô cho anh ta cơ hội, hai người có thể thử tìm hiểu nhau thì sao?"
"Thôi thôi..." – Vân Sương xua tay – "Đừng nói nữa. Tôi không nghĩ đến mấy chuyện đó. Giờ có ba đứa con, chỉ mong chúng lớn lên bình yên là được rồi."
"Cô lúc nào cũng như thế!" – Trần Sở Nga nhíu mày – "Tôi nói vậy là vì muốn tốt cho cô thôi! Hứa Lam Hà suốt ngày gây sự, nếu trong nhà có một người đàn ông, cô nghĩ anh ta còn dám hống hách như thế nữa sao?"
"Biết rồi biết rồi!" – Liễu Vân Sương khẽ cười, vẻ bất đắc dĩ – "Cô mau về nấu cơm đi, sắp đến giờ ăn rồi."
"Cô không muốn nghe, tôi vẫn phải nói!" – Trần Sở Nga như nổi máu bà tám – "Năm đó lúc cô lấy Hứa Lam Hà, anh ta – Quốc Phong ấy – buồn bã mất một thời gian dài. Ai cũng nói, bố cô lúc đó chê nhà Quốc Phong không môn đăng hộ đối."
Vân Sương khựng lại, ngẩng đầu nhìn cô bạn: "Cô nói thật hả?"
"Thật chứ!" – Trần Sở Nga gật đầu chắc nịch – "Trước kia nhà anh ta đông người, tôi cũng không dám nói ra. Giờ thì ổn cả rồi, mẹ già thì hiền, đất đai cũng có sẵn, chỉ là thiếu một người biết lo toan như cô thôi."
"Đừng nói linh tinh." – Vân Sương lắc đầu, lòng hơi dao động nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh – "Tôi thật sự chưa từng nghĩ tới chuyện đó. Với lại, tôi không có cảm tình gì với anh ta cả."
"Thì cô cứ nghĩ thử xem." – Trần Sở Nga vỗ vai bạn, sau đó quay người rảo bước về. Dù gì cũng đến giờ nấu cơm rồi.
Vân Sương ngồi lại một mình, lòng dậy sóng. Lý Quốc Phong đúng là người tốt, nhưng cô không có cảm xúc. Cuộc sống hiện tại đã yên ổn, cô chỉ mong giữ được sự thanh thản này, nuôi con lớn khôn, còn chuyện yêu đương hay tái giá… thật sự chẳng nằm trong dự định.
Trời tháng Giêng se lạnh, nhưng nắng hanh vàng trải đầy sân. Không có gì gấp gáp, cô liền mang mấy xấp vải ra. Tấm vải hoa đỏ nhỏ đủ để may cho Hứa Tri Ý một chiếc áo. Con bé đang lớn nhanh, ăn được ngủ được, chớp mắt mà đã cần thay cả bộ đồ mới.
Hai đứa lớn cũng vậy, quần áo cũ chật cả rồi. Đầu xuân phải may mới cho chúng, ít nhất cũng phải đủ một bộ diện Tết.
Nghĩ đến việc phải đổi phiếu vải, cô nhíu mày. Không biết chợ đen giờ còn gì để đổi không. Phiếu đâu phải muốn là có. Nếu không cần, cô cũng chẳng muốn phiền đến Kiều Dịch Khất. Lần trước anh ta mang cho bao nhiêu đồ mà không lấy đồng nào, nghĩ lại vẫn thấy áy náy.
"Vân Sương! Em ở nhà không đấy?"
Ngoài sân có tiếng gọi, là giọng Đỗ Nhược Hồng. Cô vừa đi vừa cười, tay xách theo một bó củ cải trắng.
"Mau vào đi, chị dâu!" – Vân Sương mở cửa, tay kéo bạn vào nhà.