"Chị đừng nghĩ nhiều nữa," – Liễu Vân Sương rót chén nước, giọng điềm tĩnh – "Chuyện đến nước này rồi, có lo lắng thêm cũng chẳng giải quyết được gì đâu."
Cô nhìn Đỗ Nhược Hồng đang nhíu mày lo lắng, rồi tiếp tục nói:
"Tần Ngọc Lương là giáo viên, công việc ổn định, gia đình nhà Lâm lại đang muốn bồi đắp quan hệ. Giờ Hứa Lam Hải cũng được sắp xếp vào làm trong nhà máy thép, không chừng sau này còn nhờ vả được. Mối này, đối với cậu ta mà nói, là cái phao cứu sinh đấy."
Nghe tới đây, Đỗ Nhược Hồng ngơ ngác hỏi:
"Ý em là… nhà Lâm đang cố giúp bọn họ thật à?"
"Không nói là giúp, nhưng cũng không thể coi là không. Trước đây nhà họ Lâm có bao giờ đoái hoài gì tới con gái đâu. Bây giờ đùng một cái lại tác thành cho vợ chồng Lâm Thanh Thanh, còn sắp đặt công việc tử tế thế kia. Nếu không phải vì con rể là công nhân viên chức, thì còn vì cái gì?"
Đỗ Nhược Hồng nghe mà đầu óc cứ như đang bơi trong sương mù.
"Vậy chẳng phải nhà Lão Tam sắp phát tài rồi sao?"
"Trên lý thuyết thì đúng là như vậy." – Vân Sương nheo mắt, giọng trầm xuống – "Nhưng chưa chắc mọi thứ đã suôn sẻ đâu."
Câu nói lập lờ khiến Đỗ Nhược Hồng lập tức hăng hái hẳn lên, cả người chồm về phía trước:
"Vân Sương, đầu óc em nhanh nhạy lắm, mau nói thật cho chị nghe, có chuyện gì không hay à?"
Trong ánh mắt bà ánh lên một tia hiếu kỳ, xen lẫn ganh ghét. Người xung quanh ai cũng phất lên, còn bản thân lại cứ lận đận, sao mà không tức cho được?
Liễu Vân Sương mỉm cười nhẹ, chậm rãi nói:
"Chị nghĩ mà xem, vào thành phố đâu có nghĩa là từ đó về sau sẽ sống sung sướng? Hứa Lam Hải có kinh nghiệm gì đâu, vào nhà máy thép cũng chỉ là bắt đầu từ tầng thấp nhất. Công việc vất vả, khuân vác nặng nhọc, ngày nào cũng đổ mồ hôi sôi nước mắt… Người như cậu ta, liệu có chịu được không?"
Đỗ Nhược Hồng trầm ngâm, gật đầu:
"Đúng đúng! Thằng đó suốt ngày chỉ biết nói khoác, bảo nó ra đồng làm một buổi còn than trời, sao chịu nổi việc nặng."
Vân Sương tiếp lời, giọng vẫn đều đều nhưng lời lẽ thì sắc sảo:
"Đấy là chưa nói tới tiền lương. Công nhân bậc ba một tháng được hai tám đồng. Chỉ hai tám đồng mà phải nuôi vợ con, thuê nhà, lo sinh hoạt… Vừa mới vào làm, không có suất phân nhà, phải ở ký túc xá tập thể, mang theo vợ con cũng bất tiện. Muốn sống cùng thì phải thuê trọ bên ngoài. Mà thành phố đâu phải như nông thôn, cái gì cũng phải móc tiền túi ra."
Đỗ Nhược Hồng lúc này đã sáng mắt, cả người nhẹ nhõm hẳn ra:
"Ha! Nói vậy thì chưa chắc lên thành phố đã sướng gì hơn. Thanh Thanh mà lên phố thì chắc gì còn suất lương thực? Năm sau chẳng biết còn giữ được chế độ tem phiếu hay không!"
Vân Sương gật đầu, nhưng cũng không dám chắc chắn: