Haiz, mỗi ngày trôi qua, đúng là chuyện tới tấp như sóng vỗ bờ, chưa dứt chuyện này đã tới chuyện khác. Hai ổ thỏ nhà nuôi gần đây bắt đầu phải tách riêng vì chúng ngày càng lớn. Gà con thì chưa cần tách, nhưng cả lũ đều phải nuôi trong nhà, mà mùi thì... ôi thôi, ngột ngạt đến nghẹt thở.
Ban ngày còn đỡ, tranh thủ có nắng thì thả ra sân, vừa phơi nắng vừa hong mùi. Nhưng đến tối, trời lạnh cắt da cắt thịt, chẳng còn cách nào ngoài việc để cả đám trong nhà. Kiều Dịch Khất bây giờ lại không có ở nhà, đành dồn hết qua căn phòng phía đông.
Trong lòng Vân Sương nghĩ bụng: Sau này mà có điều kiện, nhất định phải xây thêm một gian nhỏ sát bên, chuyên để mấy chuyện nuôi gà nuôi thỏ. Không thì cả nhà sống chung với đám gia súc gia cầm thế này mãi à?
Dự đoán thì năm nay chắc chắn sẽ còn vài lứa thỏ nữa. Nếu thuận lợi, sáu tháng nữa, ổ thỏ bây giờ có thể xuất chuồng. Lúc ấy bán cũng được, để lại nuôi giống cũng chẳng sao.
Mục tiêu năm nay vẫn là trồng rau. Bởi khu này đang là điểm thí điểm cải cách ruộng đất, cả đội sản xuất kiểu gì cũng sẽ thay đổi lớn. Sau mùa xuân gieo trồng, rồi đến thu hoạch mùa thu, đàn ông sẽ đi làm thuê kiếm tiền, còn ruộng vườn sẽ do phụ nữ trong nhà lo liệu.
Khi tiền bạc dần dư dả, nhu cầu tiêu dùng tất nhiên cũng tăng theo. Mà rau xanh lại là thứ thiết yếu, không thể thiếu mỗi ngày. Trồng rau chắc chắn là nước cờ khôn ngoan.
Gần đây cô cũng không còn lên núi nữa, bởi gà con, thỏ con càng lúc càng lớn, sức sống lại mạnh mẽ, chưa chết con nào cả. Cô kiên trì cho cả đám uống nước Linh tuyền hằng ngày. Mấy đứa nhỏ trong nhà cũng được uống theo, kể cả Đại Tráng cũng không ngoại lệ.
"Mẹ ơi, bột ngô gần hết rồi!" – Tri Tình đứng cạnh cửa bếp, khẽ gọi.
"Còn bao nhiêu?" – Vân Sương ngẩng lên hỏi.
"Chắc chỉ đủ nấu thêm bữa sáng mai."
Đám gà con giờ đang ăn chủ yếu bằng bột ngô. Đây là chỗ Vũ Yên mang đến từ trước, cô đã cất kỹ lắm rồi, cả nhà ăn không nhiều, phần lớn để dành cho vật nuôi.
"Được rồi, mẹ biết rồi, để tối mẹ tính tiếp."
"Vâng."
Tri Tình chỉ nói vậy để mẹ nhớ, sợ xảy ra chuyện rồi lại luống cuống. Mấy thứ này, tốt nhất đừng để ai biết.
Hai mẹ con đang nói chuyện thì có tiếng gọi từ ngoài sân:
"Chị dâu Vân Sương ơi, có nhà không đấy?"
Cô vội đi ra thì thấy Trương Tùng đứng trước cổng.
"Có đây, Tùng Tử, có chuyện gì vậy?"
"Vâng, chị dâu, đây là bốn mươi đồng, em mang đến trả chị."
Vân Sương thoáng bất ngờ. Không ngờ anh ta xoay được tiền nhanh như vậy.
"Chẳng phải chị đã nói rồi sao? Không cần vội, ưu tiên lo việc nhà trước đi."
"Không sao đâu chị, gom đủ rồi, chị cầm lấy đi ạ."
"Vậy chị nhận, không khách sáo nữa nhé."
Tiền là tiền cô đáng được nhận, nói qua nói lại cũng đã thống nhất từ đầu. Trương Tùng là người thật thà, chịu khó, chắc chắn sẽ nhớ ơn cô.
Hai người nói thêm đôi câu rồi Trương Tùng vội rời đi, chắc còn mấy nhà khác phải tới đưa tiền. Đúng lúc ấy, Vân Sương chợt nhớ ra một chuyện, liền đi luôn sang nhà Trương Trường Minh.
Lạ thay, hôm nay anh ta lại có nhà.
"Ơ kìa, Vân Sương đến chơi à? Mau vào nhà đi!" – Trần Sở Nga đang ngồi khâu lót giày, thấy cô thì vội đứng dậy niềm nở.
"Tôi qua chơi một lát thôi. Mà này, dạo này sao không thấy cô ra ngoài nữa thế?"
Liễu Vân Sương hỏi thăm. Chuyện cô kết hôn chắc chắn đã truyền khắp xóm làng, vậy mà nhà này lại im ắng lạ thường.
"Toàn người trong nhà cả, tôi cũng chẳng giấu. Tôi có rồi!"