“Chỉ cần mẹ con các cháu sống yên ổn, sống cho tốt, là bác mừng rồi. Còn chuyện cháu và Tiểu Kiều kết hôn… thật lòng mà nói, bác cũng không biết đó có phải là điều đúng đắn hay không. Nhưng Vân Sương này, nếu đã chọn rồi, thì hãy sống cho đàng hoàng, sống cho xứng với quyết định của mình.”
“Bác Ba...”
Khoảnh khắc ấy, trong mắt cô, bác Ba không còn là hàng xóm bình thường nữa, mà thật sự giống như một người thân, một trưởng bối nghiêm khắc mà bao dung. Lời nói của bác khiến tim Vân Sương dội lên một nỗi nghẹn ngào không thể nói thành lời.
Cô biết rõ, bác Ba và vợ là người ân nghĩa. Từ lúc dọn về quê đến giờ, họ không ngại giúp đỡ, nay lại nhất quyết không nhận lấy một đồng bạc nào. Thậm chí, trước khi rời đi lên thành phố, hai ông bà còn giao cả chìa khóa, cho phép cô tùy ý sử dụng ngôi nhà. Đó đâu chỉ là lòng tin, mà là ân tình to lớn! Hơn nữa, họ còn để lại cả giấy tờ về phần đất trồng trọt ở quê.
Vậy là, từ giờ trở đi, cô có thêm đất để canh tác, có thêm hy vọng để sống.
Ngay lúc ấy, Đổng thợ mộc cũng vừa bắt tay vào việc. Vân Sương không ngờ bác lại chu đáo đến vậy, còn không biết lấy từ đâu ra cả một tấm lưới sắt quý hiếm. Ở thời buổi này, thứ đó đâu phải ai cũng có, vậy mà bác lại không hề tiếc, còn dùng cho chuồng gà nhà cô. Năm mươi đồng bạc bỏ ra, quả là xứng đáng.
Không chỉ có một mình Đổng thợ mộc, ông còn gọi thêm hai người khác trong đội sản xuất đến giúp. Một trong số đó chính là Lý Quốc Phong.
Biết mình không thể đảm đương chuyện chuyên môn, Vân Sương không xen vào chỉ đạo, chỉ lo nước trà, bữa trưa. Cô để toàn quyền cho bác Đổng, bởi đã tin thì phải tin cho trọn vẹn.
"Vân Sương này, chồng cô sao không thấy đến giúp?" Một người đàn ông trong nhóm vừa xoa mồ hôi vừa hỏi.
Mọi người đều là người trong đội sản xuất, Vân Sương lại là người lớn lên ở đây, ai cũng quen mặt. Không giống những cô dâu mới cưới từ nơi khác, Vân Sương có phần dễ gần, nên người ta cũng chẳng khách sáo gì khi hỏi han.
"Anh ấy có việc ở thành phố, vài hôm nữa sẽ quay về."
"Thế à? Tôi còn chưa được gặp mặt chồng cô lần nào."
Đấy, đàn ông thì cũng chẳng thua gì đàn bà về khoản hóng hớt. Cô chỉ mỉm cười đáp lại, không nói gì thêm. Càng giải thích, càng khiến người ta chú ý.
Việc tiến triển rất nhanh. Chỉ trong hai ngày, phần chính đã hoàn thiện. Tường mới trát cần để khô thêm hai hôm, sau đó sẽ lắp cửa. Bác Đống đã đo kích thước kỹ càng, dự tính về làm cửa gỗ rồi quay lại lắp đặt.
Khi mọi người đang thu dọn đồ nghề chuẩn bị ra về, Vân Sương gọi Lý Quốc Phong lại:
"Anh Quốc Phong, tôi có chuyện muốn nhờ."
Người đàn ông quay lại, nụ cười nhàn nhạt, thái độ điềm tĩnh. Có vẻ như đã thực sự buông bỏ cảm giác xưa cũ dành cho cô.
Thật ra, giữa hai người cũng chưa từng có gì sâu đậm. Chỉ là một chút thiện cảm thoáng qua trong những ngày nhọc nhằn, nhưng khi đã đứng trước gió bụi của đời sống, những cảm xúc mong manh ấy… chẳng đáng là bao.
"Chuồng gà đã xong, tôi muốn dùng mấy cành cây chắc chắn để quây quanh làm rào. Như vậy ban ngày gà có thể đi lại trong khu vực đó, còn tối thì vào chuồng ngủ. Đất trống xung quanh tôi vẫn còn, có thể trồng thêm vài thứ mà không bị ảnh hưởng."
"Ừ, đúng rồi. Không quây thì gà chạy lung tung, đến lúc lại bị bắt mất."
"Vì thế, nếu vài hôm tới anh rảnh, giúp tôi lên núi chặt ít cành cây chắc chắc mang về dựng rào. Tôi sẽ trả công theo giá của bác Đống thợ mộc."