Hứa Tri Tâm vừa về đến nơi đã bực bội buông một tràng dài dằng dặc, kể lại đầu đuôi mọi chuyện.
"Không ngờ con nhỏ đó nín nhịn được tới tận bây giờ mới mò về, cũng kiên nhẫn đấy chứ!" – Liễu Vân Sương hờ hững buông một câu.
"Thím hai à, thím thật sự cãi nhau với cô ta hả?" – Hứa Tri Tâm nhìn cô đầy vẻ tò mò.
"Ừ. Lần trước đi chợ phiên, tình cờ thấy nó gây sự với Lý Quốc Phong, còn nói xấu cả hai đứa bây. Thím đứng ngay đó, nghe hết, thế là mắng cho một trận ra trò." – Cô nhún vai như thể chẳng thèm bận tâm chuyện cũ.
Hứa Tri Niệm mặt mày cau có, không giấu nổi vẻ khó chịu.
"Không biết đã lấy chồng rồi thì còn quay về làm gì. Hai mẹ con tưởng mang được ít kẹo bánh về là oai lắm chắc?"
Thái độ như vậy... không cần nói cũng biết chuyện không đơn giản. Nếu chỉ là gặp mặt xã giao thì đã chẳng tức đến thế. Hẳn bên trong còn nhiều chuyện khuất tất.
"Ủa, sao hai đứa lại căng vậy? Có chuyện gì khiến bực mình à?" – Liễu Vân Sương hỏi.
"Thím hai, thím nghe xem có tức không. Hứa Tri Vi vác cả túi kẹo về, cứ như mở hội. Đứng ngay trước mặt tụi cháu mà khoe khoang. Đưa cháu, cháu còn chẳng thèm nhận. Làm như nhà nó phát tài rồi ấy!" – Hứa Tri Niệm nghiến răng.
"Nó còn nói là đang đi học, nghe xong mà tụi cháu tức điên. Trong lời lẽ toàn là khinh thường bọn cháu!" – Tri Tâm tiếp lời, mặt đỏ gay.
Liễu Vân Sương nghe vậy thì ánh mắt hơi sẫm lại. Vậy là Hứa Tri Vi thật sự đi học rồi... Có vẻ như Tần Ngọc Lương đối xử với cô ta không tệ. Nếu cô ta bắt đầu từ nửa năm trước thì chắc đang học ghép lớp. Mà tính nết như Hứa Tri Vi, nếu không theo kịp sẽ dễ phát điên lên mất.
Liễu Vân Sương lặng lẽ suy nghĩ, thầm đánh giá: nếu Hứa Tri Vi chỉ biết dựa vào hệ thống để lấy lòng người khác, không trau dồi thật sự thì cả đời cũng chẳng làm nên trò trống gì. Một khi cô tìm được cách chặt đứt liên kết với hệ thống đó, Hứa Tri Vi chẳng còn gì trong tay cả.
"Đi học thì sao chứ! Ghê gớm gì mà cứ làm như mình là nhất!" – Tri Tâm bật lại, giọng đanh thép.
Thời buổi này, người biết chữ không hiếm, nhưng người giỏi làm lụng, tháo vát mới là đáng quý. Cái kiểu coi thường người khác chỉ vì mình biết đôi ba chữ thì đúng là không biết điều.
"Tri Tâm, Tri Niệm, hai đứa đừng chấp nó. Kệ, ai thích nói gì thì nói. Nhưng dù sao, lớn rồi thì cũng nên học biết mặt chữ, ít nhất cũng phải viết được tên mình chứ." – Liễu Vân Sương dịu giọng khuyên.
"Tri Tình học được nhiều rồi, hai đứa có thể học cùng con bé."
"Thím hai, nếu tụi cháu có thời gian rảnh thì sẽ qua học với thím!" – cả hai đồng thanh.
Thực ra trước kia chúng cũng từng học vài buổi. Nhưng việc nhà chất đống, hết nấu ăn đến chăm gà, trồng rau... nên chẳng còn mấy khi rảnh rỗi mà học tiếp.
Liễu Vân Sương nghĩ bụng: biết chữ không chỉ để khoe khoang, mà còn là để sau này ra ngoài không lạc đường, đọc được bảng hiệu, tên phố… Cái đó mới là thiết thực.
Đang trò chuyện thì từ ngoài cổng vang lên tiếng gọi the thé:
"Vân Sương, có nhà không đấy?"