Ánh mắt Đỗ Nhược Hồng lướt thẳng đến bà cụ Hứa. "Bà già, đừng suốt ngày mang cái giọng bề trên ra dọa người khác! Tài sản đã chia, ly hôn cũng đã nói, nếu Hứa Lam Giang có gì, thì bảo ông ta đến đây gặp tôi! Còn bà, tôi đã nhịn quá nhiều rồi! Lần nào cũng gây rối, phá cho cái nhà này tan nát, vậy mà bà vẫn chưa chịu dừng lại? Sao bà không chết đi thay cho người tốt?"
Lần đầu tiên Đỗ Nhược Hồng nói thẳng như vậy, nói xong còn cảm thấy nhẹ cả lòng.
"Đỗ Nhược Hồng, mày còn biết nhục không? Dám nhục mạ bề trên, không sợ chết xuống chảo dầu sao?" – Bà cụ tức điên lên, giọng run bần bật.
Đỗ Nhược Hồng hất tóc, giọng dửng dưng: "Sống còn chưa rõ được lòng người, ai rảnh mà lo chuyện chết? Còn cô đó, Hứa Lam Xuân! Cô làm dâu rồi mà ngày nào cũng về đây chỉ trỏ. Tôi nói thẳng nhé, chuyện Tần Ngọc Lương mất việc là do cô châm lửa! Nhà họ Tần có cô, kiểu gì cũng sa sút dần thôi."
"Cô nói láo!" – Hứa Lam Xuân quát lên, rồi không kìm được liền lao tới.
Chỉ hai ba bước chân đã tới sát Đỗ Nhược Hồng, cô ta giơ tay định tát, nhưng...
"Muốn làm gì?" – Liễu Vân Sương vọt tới, một tay đẩy mạnh khiến Hứa Lam Xuân ngã nhào xuống đất.
Người ta đã lên tiếng bênh vực cô, giờ cô không thể khoanh tay đứng nhìn.
"Liễu Vân Sương! Đỗ Nhược Hồng! Tao đánh chết hai đứa bay!" – Hứa Lam Xuân gào lên, vùng dậy xông tới, lần này Đỗ Nhược Hồng không né nữa, hất tay đẩy ngược lại.
"Lam Xuân!" – Bà cụ Hứa và Hứa Lam Hà hét lên, hốt hoảng chạy tới.
"Tôi đánh chết ông!" – Hứa Tri Lễ từ đâu xông ra, vớ lấy một khúc gậy lớn, giáng mạnh hai cú vào người Hứa Lam Hà.
"Tất cả dừng tay lại! Mấy người làm cái gì vậy hả?" – Một giọng nam vang lên, Trương Trường Minh vừa chạy tới từ con đường lớn, phía sau còn có mấy người dân trong thôn, bao gồm cả Hứa Tri Tâm.
Nhìn bộ dạng thảm hại của Hứa Lam Xuân đang khóc nức nở, Hứa Lam Giang cũng vừa tới, chỉ biết ôm đầu, mặt mày nhăn nhó như đang gánh cả núi chuyện.
"Lão Đại, cuối cùng con cũng đến!" – Bà cụ Hứa lập tức tranh lời. "Con dâu con nó muốn tạo phản! Mau ly hôn nó đi, đuổi nó ra khỏi nhà!"
"Mẹ..." – Hứa Lam Giang thở dài, giọng kéo lê lết như chán nản đến cùng cực.
"Mẹ nói thật! Không thể để nó về nhà nữa, nó muốn giết mẹ đấy!" – Bà cụ lại gào lên, nước mắt nước mũi hòa lẫn, nhưng diễn đến mức người ta cũng thấy mệt thay.