Nhưng nhìn mảnh sân gọn gàng, chiếc xe cút kít mới tinh, hàng rào đứng thẳng tắp, Liễu Vân Sương chỉ khẽ cười. Bỏ tiền nhưng thu lại được nền móng cho cả một tương lai, như vậy là đáng.
Cô lại bảo hai người đàn ông đi đốn thêm vài cành tre nhỏ, để làm giàn cho dưa leo, đậu đũa. Đích thân cô cũng chọn mấy cây dài, dựng tạm nơi trồng bầu và mướp ngoài sân sau. Hành lá cũng cao đến gối rồi, giờ có thể cắt ăn dần. Mùa thu sắp tới, cô sẽ gieo thêm một luống, sang năm mang ra chợ bán cũng ra đồng ra bạc.
Nghĩ đến phiên chợ sắp tới, lòng Liễu Vân Sương rạo rực hẳn. Đợt rau này tươi mơn mởn, ước chừng cũng được bảy tám trăm cân. Mang hết xuống trấn Thanh Dương thì e không tiêu thụ nổi. Mà nếu mang lên tận thành phố thì lại ít quá, không đủ chi phí vận chuyển. Thật là kẹt giữa đôi đường.
Chưa rõ nhà ăn quốc doanh còn lấy rau nữa không. Nếu họ không đặt hàng thì vườn nhà cô, dù có nảy lộc sinh hoa thế nào đi nữa, cũng thành công cốc.
Đang tính toán thiệt hơn thì bỗng đâu, con Đại Tráng sủa ầm lên ngoài sân.
"Gâu! Gâu! Gâu!"
"Ai đó?" – tiếng Hứa Tri Lễ vang lên lanh lảnh, "Tìm mẹ tôi có việc gì không?"
Liễu Vân Sương giật mình, đặt cuốc xuống, vội vàng chạy ra. Hứa Tri Tình cũng từ sau vườn đi theo, tay còn lấm tấm cám gà.
Trước cổng, có hai người đàn ông đang đứng. Cô nhận ra ngay – một người là đồng chí Nghiêm, người còn lại là đồng chí Tống.
"Đồng chí Nghiêm? Đồng chí Tống? Sao hai người lại tới tận đây?" – Cô ngạc nhiên hỏi.
"Liễu Vân Sương, hôm nay tôi đến là để tìm cô." – đồng chí Nghiêm cười hiền, nụ cười khiến người ta dễ mến, không giống đến gây chuyện.
"Mời hai anh vào nhà uống nước!"
"Không vội," đồng chí Tống nói, ánh mắt dán chặt vào khu vườn xanh rì phía sau hàng rào, "Chỗ rau này… đều do cô trồng sao?"
"Vâng, năm nay tôi trồng không ít rau."
"Ừ, tốt đấy, tốt lắm!" – Đồng chí Nghiêm gật gù. Dáng người ông ta hơi phát tướng, có phần khác biệt so với dáng vẻ gầy gò thường thấy ở thời buổi này. Người ta hay bảo, ai béo thì chắc chắn chẳng đói.
"Thật ra, lần này tôi đến là để bàn một chuyện hợp tác."
"Chuyện hợp tác?" – Liễu Vân Sương nhướng mày, trong lòng mơ hồ đoán được nhưng chưa dám chắc.
"Phải." – ông ta gật đầu, "Gần đây tôi nhận được nhiều phản hồi từ nhà ăn. Họ đều khen rau của cô ngon, nên tôi muốn đặt hàng chính thức với cô."
Quả nhiên là chuyện đó!
Liễu Vân Sương mỉm cười, nhẹ giọng đáp:
"Thế thì tốt quá. Vườn nhà tôi khoảng năm, sáu mẫu nhỏ. Hiện tại có cải xanh, cải ngọt, củ cải trắng, bí xanh… Sau này còn có đậu cô ve, cà chua, dưa chuột, cà tím. Các anh muốn loại nào, cứ nói rõ, tôi sẽ gom và giao tận nơi."
Hai người nghe vậy liền gật đầu liên tục, vẻ mặt vô cùng hài lòng.