Liễu Vân Sương cắn môi, lòng tràn đầy mâu thuẫn. "Tri Tình, không phải mẹ không tin con, chỉ là… mẹ lo. Tri Lễ thì không sao, nó không học cùng lớp với Hứa Tri Vi, nhưng con thì khác, hai đứa lại gần nhau quá."
"Mẹ, con hiểu mà." Ánh mắt Tri Tình vẫn vững vàng, "Mẹ yên tâm, con làm được."
Liễu Vân Sương ngẩn ngơ, không biết phải trả lời thế nào. Kiều Dịch Khất chậm rãi mở miệng:
"Đừng nghĩ nhiều nữa, trước hết cứ để bọn nhỏ đi thử một buổi. Dù có chuyển trường thì cũng phải lên trấn Thanh Dương làm thủ tục."
Nghe vậy, Liễu Vân Sương thấy cũng hợp lý, liền gật đầu. "Được, vậy ngày mai đi học trước đã."
Nghe mẹ đồng ý, cả Tri Tình lẫn Tri Lễ đều vui mừng khôn xiết.
Buổi tối, Kiều Dịch Khất còn gọi Hỉ Tử và Khánh Tử đến giúp, Hứa Tri Lễ lại tíu tít nhờ anh bọc sách vở. Trong sân sau, bà Ba mang về cả chồng báo cũ, vừa vặn dùng được. Liễu Vân Sương cũng tạm thời gác lại lo lắng, thầm nghĩ: chuyện học hành của bọn trẻ, nhất định phải giải quyết cho ổn thỏa. Ngày mai cô còn phải đến nói riêng với cô Kim Văn Tĩnh một tiếng.
Ít nhất, hiện giờ Hứa Tri Vi vẫn chưa phát điên tới mức mất kiểm soát.
…
Ngày hôm sau, khi Tri Tình đi học về, lập tức mang đến một tin bất ngờ.
"Mẹ, hôm nay Hứa Tri Vi không đến lớp."
"Sao cơ? Không đi học?" Liễu Vân Sương nhíu mày, nghi hoặc.
"Vâng ạ, không đi. Cô Kim bảo, nó tự tin quá nên chạy lên trấn tham gia kỳ thi nhảy lớp."
"Cái gì?!" Liễu Vân Sương sững sờ. "Nó cũng đi thi nhảy lớp?"
Trong lòng cô lập tức hiểu ra, Hứa Tri Vi rõ ràng là muốn so bì với Tri Tình.
"Không phải kỳ thi đã kết thúc từ lâu rồi sao?"
"Con cũng không rõ. Nhưng hôm nay nó thật sự không trở lại lớp nữa."
Liễu Vân Sương nhìn Kiều Dịch Khất, hai vợ chồng chỉ lặng lẽ trao đổi ánh mắt, không nói thêm gì, chỉ bảo bọn nhỏ vào phòng làm bài tập.
Kiều Dịch Khất cau mày: "Con bé đó đúng là không yên thân. Nếu có năng lực thật sự, đã đi từ sớm rồi, chứ không phải bây giờ mới vùng vằng như thế. Đây rõ ràng là đang làm loạn."
Anh cảm thấy nhức đầu, vốn chỉ là một cô bé, anh không muốn để vào mắt. Nhưng liên quan đến Hứa Tri Tình, dù nhẹ cũng không xong, mà xử nặng thì lại không đành.
Liễu Vân Sương khẽ cười, nụ cười mang theo chút kỳ lạ. "Dịch Khất, lần này em tin rằng Hứa Tri Vi nhất định sẽ thành công."
Anh ngạc nhiên: "Vì sao em lại chắc như vậy?"
Cô mím môi, ánh mắt thoáng dịu xuống. "Trực giác."
Về chuyện hệ thống, cô không thể nói ra. Nhưng trong lòng lại nhẹ nhõm hơn: nếu Hứa Tri Vi thật sự nhảy lớp thành công, chí ít cũng không còn học chung lớp với Tri Tình. Đến lúc ấy, nếu nó còn muốn giở trò, cũng sẽ bị nhiều người dòm ngó, khó mà che giấu.
"Trực giác?" Kiều Dịch Khất nhíu mày, có chút khó hiểu.
Liễu Vân Sương không trả lời, chỉ cười rồi đi ra sân sau. Gà con, thỏ con trong nhà đều do hai đứa nhỏ chăm, nay bọn chúng đi học thì cô phải để mắt tới. Vừa khéo, có mấy con thỏ đang sinh, cách một lúc cô lại phải chạy sang xem.
"Đúng rồi, sao hôm nay không thấy Khánh Tử và Hỉ Tử?"
"Anh cho bọn nó đi làm chút việc."
"Ừ, nếu bận quá thì anh cứ về lo công chuyện. Ở nhà anh cứ yên tâm."
Kiều Dịch Khất chỉ nhìn cô, khẽ cười: "Không sao, tuổi cũng lớn rồi, anh chẳng còn ham bon chen nữa. Những thứ mình có đủ để sống tốt rồi. Giờ đây, anh chỉ muốn ở bên em, thật yên ổn."
Liễu Vân Sương nghe xong, mặt đỏ lên, hờn dỗi liếc anh: "Đúng là sến súa."
Miệng thì chê, nhưng trong lòng Liễu Vân Sương lại ngọt ngào chẳng khác nào được uống mật ong.
Hồi còn trẻ, cô theo Hứa Lam Hà, cái gọi là "vợ chồng" cũng chỉ là danh nghĩa. Vừa cưới xong đã lao xuống đồng ruộng kiếm công điểm, mệt mỏi đến mức quên cả chuyện yêu đương.
Đến bây giờ, sống với Kiều Dịch Khất, cô mới lần đầu nếm trải cảm giác tim đập nhanh, có người đàn ông thật sự nghĩ cho mình.
Ngày thứ ba, Hứa Tri Vi trở về. Nghe Hứa Tri Tình kể lại, cô ta ngẩng đầu ưỡn ngực, đi lại oai vệ y như một con gà trống vừa thắng trận.
Không chỉ thế, cô ta cũng nhảy liền hai lớp, trực tiếp lên lớp bốn.