"Phần lớn thời gian anh ấy sẽ ở đây. Sang năm cây cối trên núi cần chăm bón, một mình tôi lo sao xuể." – Vân Sương đáp chậm rãi.
Nhắc tới chuyện trồng cây, Sở Nga cũng tò mò:
"Nghe nói năm nay đã có cây bắt đầu ra quả rồi. Vậy sang năm chắc sẽ có thu hoạch?"
"Chuyện này tôi chưa dám chắc. Nhưng cây đều sống, ít nhất một nửa trong số đó sẽ ra hoa kết quả."
Sở Nga thở dài, gật gù:
"Rất tốt. Tôi bầu bí, chẳng đi đâu, nhưng ngày nào cũng nghe người ta bàn chuyện của cô. Hứa Lam Hà đã chuyển lên trấn Thanh Dương rồi, chắc cũng chẳng còn đến quấy rầy cô nữa. Năm nay cô bán được nhiều rau, lại có ruộng, có nương… Người ta đều nói, ngày lành của cô tới rồi. Vân Sương, thật lòng tôi mừng cho cô."
Nghe xong, Liễu Vân Sương chợt sững người. À, thì ra người ngoài lại bàn tán về cô như thế.
"Sở Nga, hiện tại quả thật tốt hơn nhiều so với trước kia. Dù mỗi ngày đều bận rộn, nhưng cuộc sống có ý nghĩa, tôi thấy trong lòng rất vui."
"Đúng thế. Tôi còn lo cho cô đấy. Người đàn ông này đối với cô cũng không tệ. Nhìn xem, cô đã béo lên không ít, tinh thần cũng khác xưa."
Liễu Vân Sương bất giác đưa tay sờ mặt, giọng đầy ngạc nhiên:
"A, tôi béo rồi sao?"
"Chứ còn gì nữa! Nhưng mà béo chút lại hay. Trước kia cô gầy đến mức mặt chẳng có hai lạng thịt, người như da bọc xương, ai nhìn cũng thương. Giờ thì có da có thịt, vừa trẻ vừa trắng, trông khác hẳn."
Thật ra, ba chị em nhà họ Liễu hồi nhỏ đều thuộc dạng xinh xắn. Chỉ là về sau vì cơm áo gạo tiền, bữa no bữa đói, nhan sắc mới tàn phai dần.
"Chắc tôi béo lên thật." – cô thầm nghĩ, rồi đưa mắt nhìn bụng Sở Nga:
"Đúng rồi, bụng cô lớn như vậy, hay là mời bác gái tới chăm cho chắc ăn?"
"Ban ngày mẹ chồng tôi cũng sang, mẹ ruột tôi cũng ghé. Hai vợ chồng chẳng có việc gì to tát, cứ chờ thêm ít bữa nữa. Tôi có chừng mực, cô không cần lo."
"Vậy thì tốt rồi..."
Cả hai vốn đều là người trong đội sản xuất, nhà mẹ đẻ, nhà chồng chẳng cách bao xa, bà con thân thích cũng nhiều, nên chuyện chăm sóc lẫn nhau không khó.
Nói thêm một hồi, bên ngoài tiếng gọi vọng vào. Kiều Dịch Khất đã bàn bạc xong, đứng ngoài cất tiếng:
"Vân Sương, xong chưa?"
"Ừm."
Đại đội trưởng cũng gật đầu dặn dò:
"Ngày mai hai người cứ đến đội bộ làm thủ tục là được. Chuẩn bị gì tôi đã nói với đồng chí Kiều rồi, cứ thế mà làm."
"Vâng, làm phiền đại đội trưởng rồi."
Hai người cáo từ ra về, bước trên đường, tâm trạng đều lâng lâng. Liễu Vân Sương vui mừng vì sắp có nhà mới, Kiều Dịch Khất thì hân hoan bởi cuối cùng cũng có mái ấm riêng để an cư cùng cô.
Sáng hôm sau, hai người dậy sớm đi làm thủ tục. Kế toán Từ cùng mấy cán bộ khác cũng theo ra, đo đạc đất đai cẩn thận. Nhà họ đông người, đòi thêm mảnh đất rộng, phòng khi chật chội. Thời điểm này chưa có quy định gì cứng nhắc, miễn hợp tình hợp lý là được.
Liễu Vân Sương chỉ đứng bên cạnh, để Kiều Dịch Khất lo hết. Cảm giác này, đúng thật là "ngồi mát ăn bát vàng".
"Đồng chí Kiều, chính là khoảng đất này. Hai người định khi nào khởi công?" – Trương Trường Minh hỏi đôi câu cho có lệ. Dù sao, dựng nhà không chỉ là chuyện riêng của một hộ, mà còn liên quan tới cả đội sản xuất.
"Chờ thu hoạch vụ thu xong, khi ấy mọi người đều rảnh rỗi."
"Ừ, thế cũng tiện. Bằng không, gọi bà con tới giúp cũng khó."