Nói rồi cô ngẩng nhìn lên trần, mặt nhăn lại:
"Trần nhà thế này… đen kịt, khó coi quá. Có thể sửa sang lại không?"
"Được chứ. Có thể dùng ván gỗ bịt lại, hoặc thạch cao, rồi sơn trắng đồng bộ với tường." – Anh Trương nhanh nhẹn đáp.
Nghe thế, Vân Sương gật đầu:
"Vậy lắp trần gỗ đi. Và nhớ bổ sung nhiều đèn sáng nữa."
Cô đặc biệt nhấn mạnh chuyện ánh sáng. Trong mắt cô, ánh sáng chính là yếu tố quan trọng để rau củ bày ra thêm phần bắt mắt.
Sau đó, cả nhóm bàn đến chuyện biển hiệu. Thời buổi này không có nhiều kiểu cầu kỳ, chủ yếu chỉ là tấm bảng gỗ viết chữ, hoặc khắc chữ cho sang hơn. Kiều Dịch Khất lập tức quyết định chọn loại khắc chữ. Anh Trương đo đạc cẩn thận, hẹn sẽ báo giá sau.
Ra ngoài, họ đi dọc cả dãy 32 căn nhà kéo dài từ đầu đến cuối đường cái. Trước kia chỉ nghe nói đã mua lại, nay tận mắt nhìn thấy, ai nấy đều bồi hồi xúc động.
"Chị cả, vừa rồi em thấy bên kia có bán mật ong. Chúng ta qua xem thử nhé!" – Phi Tuyết hào hứng.
"Ừ, các em đi đi, chị chờ ở đây."
"Vâng!"
Phi Tuyết kéo tay Vũ Yên đi ngay. Lãnh Kiến Quốc thì chọn ở lại bên Vân Sương.
Lúc ấy, Vân Sương nghiêng đầu, nhìn Kiều Dịch Khất bằng ánh mắt đầy ẩn ý. Giọng cô khẽ trầm xuống, vừa tò mò, vừa xen chút ngờ vực:
"Dịch Khất… em rất tò mò. Anh đã thuyết phục chị gái kia bán căn nhà này cho anh bằng cách nào vậy?"
"Chuyện này vốn dĩ đơn giản thôi. Chị ấy cũng thấy phiền phức, ngày nào cũng có người đến xem nhà, nhưng thuê thì chẳng ai thuê. Giá anh đưa ra hợp lý, đương nhiên người ta bán ngay."
Nói đến cùng, vẫn là tiền quyết định tất cả.
"Vậy anh bỏ ra bao nhiêu? Không phải là cao hơn thị trường quá nhiều chứ?" – Liễu Vân Sương có chút lo lắng.
Kiều Dịch Khất nhìn cô, ánh mắt dịu dàng đến mức khiến tim cô run lên.
"Yên tâm, anh là thương nhân, chẳng bao giờ làm ăn lỗ. Vị trí căn nhà này không tệ, vài năm nữa nơi đây chắc chắn sẽ phát triển. Số tiền anh bỏ ra hôm nay, chưa đến mấy năm đã thu hồi được rồi."
Quả nhiên, tầm nhìn của anh khiến người khác vừa kính nể vừa thán phục.
"Anh rể nói đúng lắm, vị trí này quả thật không tệ. Nếu kinh tế bùng nổ, sau này nơi đây chắc chắn thành khu sầm uất." – Lãnh Kiến Quốc cũng chen vào, giọng nói tràn đầy hứng khởi.
Kiều Dịch Khất mỉm cười, thong thả:
"Cho nên, đừng lo. Trong lòng anh đều đã có tính toán. Ngày mai cứ để Khánh Tử lo, đem mấy căn nhà này cho thuê trước. Em cũng nên nếm thử cảm giác làm bà chủ nhà một lần."
Anh nhắc lại chuyện cũ, khiến Liễu Vân Sương không nhịn được mà bật cười, đôi mắt long lanh.
Không lâu sau, phía bên kia tính toán xong.