"Bọn họ đào trên núi à?" – cô hỏi.
"Vâng ạ! Mà thím hay ghê, thím đoán cái gì trúng cái đó luôn á!"
"Ba chị em Tri Tình ra ngoài hái rau, thấy rõ hai người họ đi lên núi. Giờ thì mọi chuyện khớp cả rồi."
Hứa Tri Tâm tiếp lời, lại hậm hực:
"Thím không biết đâu, từ hôm đó Hứa Tri Vi cứ như biến thành bà hoàng. Bà nội thì cưng như vàng như ngọc, còn gọi là ‘tiểu phúc tinh’ này nọ. Bảo là thầy bói nói đúng, con bé là người có số hưởng."
"Mèo mù vớ cá rán thôi chứ số gì!" – cô bé hừ mũi.
"Đừng nói như vậy, người ta có số sướng thật thì chịu thôi." – Hứa Tri Niệm trách nhẹ.
"Tri Tâm, nói chuyện với thím thì cứ nói, đừng để người ngoài nghe thấy rồi rách việc. Chị cháu cũng là lo cho cháu thôi, không được cãi."
"Cháu biết rồi thím hai..." – Tri Tâm khẽ gật đầu, giọng vẫn buồn buồn – "Nhưng cháu vẫn thấy ấm ức lắm!"
"Ấm ức cũng chẳng để làm gì, người ta sống cuộc sống của người ta, các cháu lo cho mình là được. Mà không phải sắp tới cô cháu đi xem mắt sao? Lúc đó chắc chắn sẽ dắt con bé theo."
Cô nói câu này rất chắc chắn. Hứa Lam Hà không phải là bố ruột Hứa Tri Vi, nhưng Hứa Lam Xuân thì quý con gái như vàng. Cô ta sẽ không để con bị thiệt, và bà cụ cũng không chịu nhắm mắt làm ngơ. Sau này nếu tìm được nhà nào môn đăng hộ đối, đứa con gái đó kiểu gì cũng được hưởng lây.
Chỉ không biết, khi thời cơ đến, phú thương nọ quay lại tìm người phụ nữ năm xưa giữ thân như ngọc vì mình – mà nay đã là vợ người ta – thì sẽ nghĩ gì...
"Tiêu chuẩn của cô út nhà cháu cao chót vót, ai mà vừa mắt được chứ! Tuổi thì lớn, lại còn tai tiếng, vậy mà vẫn tỏ ra mình như tiểu thư khuê các. Thật chẳng hiểu nổi!" – Tri Tâm bực bội buông lời.
"Tri Tâm!" – Tri Niệm hoảng hốt ngắt lời em, vội vàng quay sang nhìn Liễu Vân Sương với vẻ mặt lúng túng – "Thím hai đừng giận, em ấy còn nhỏ, lỡ lời thôi ạ..."
"Thím hai, bà nội bảo mấy bà mối rồi, nếu ai muốn cưới cô út thì phải đưa đủ hai trăm đồng tiền sính lễ. Thêm nữa, phải đủ ba vòng một vàng. Nhà thì ít nhất phải là nhà ngói ba gian, lại còn không được ở chung với bố mẹ chồng. Nếu không đáp ứng được thì thôi!" – Hứa Tri Niệm vừa nói vừa hạ thấp giọng.
Liễu Vân Sương nghe xong mà muốn cười lạnh: “Bà già đó tưởng mình là ai? Tưởng con gái mình là kim chi ngọc diệp chắc?”
"Vậy người ta có đồng ý không?" – cô hỏi, dù đã đoán được phần nào.
"Không ai đồng ý hết ạ! Mấy bà mối nghe xong mặt cắt không còn giọt máu. Ai nấy lắc đầu, bảo tìm được người vừa lòng rồi, nhưng nghe điều kiện thì xin kiếu!"