"Đại đội trưởng, giờ phải làm sao đây ạ?" – Kế toán Từ thở hắt ra, mắt lo lắng nhìn về phía ruộng ngô – "Cánh đồng ngô phía Tây bị mưa đá làm rụng trụi cả. Cây gãy ngang, lá dập nát. E là cũng không sống nổi."
Y như những gì cô từng nhớ ở kiếp trước – từng cảnh tượng, từng mất mát đều lần lượt tái diễn, chẳng sai lệch chút nào.
"Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Không phải mới sửa đập sao? Tại sao lại có thể vỡ đê được?" – Trương Trường Minh cau mày, vẻ mặt nghi hoặc đầy thất vọng. Anh ta chính là người trực tiếp giám sát công trình, giờ xảy ra chuyện, trách nhiệm đâu thể chối bỏ.
Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra? Không ai dám nói chắc. Nhưng ánh mắt ai nấy đều nặng trĩu, những tiếng thì thầm, than vãn bắt đầu lan ra khắp sân như một làn khói mù.
"Thôi chết rồi! Nếu không còn lương thực thì mùa thu này sống thế nào đây?"
"Nhà tôi còn ông cụ với mấy đứa nhỏ, không lẽ lại để họ chết đói sao?"
Càng lúc càng nhiều tiếng nói vang lên. Mấy người đàn bà già trẻ ngồi bệt bên tường, mặt mày tái mét, như thể vừa mất đi chỗ dựa cuối cùng.
Bao nhiêu công sức, bao nhiêu hy vọng gửi gắm vào đám lúa, đám ngô ấy – giờ thì mất trắng. Đó đâu chỉ là hạt giống, mà là miếng ăn cho cả mùa đông giá lạnh phía trước!
"Đại đội trưởng, anh nói đi, giờ phải làm sao?" – giọng một người đàn ông vang lên, mang theo cả sự tuyệt vọng.
Trương Trường Minh đứng giữa sân, mắt nhìn xa xăm. Anh ta im lặng vài giây, rồi mới trầm giọng:
"Chuyện đã xảy ra rồi, trách móc cũng không giải quyết được gì. Tôi sẽ lên công xã báo cáo ngay. Kế toán Từ, anh ở lại tổ chức người của đội, đợi nước rút thì kiểm tra con đập cho kỹ."
"Vâng, anh cứ yên tâm!" – Kế toán Từ gật đầu, rồi hỏi tiếp – "Còn số lúa và ngô ở phía Tây thì sao ạ?"
Trương Trường Minh khẽ thở dài, giọng anh ta trùng xuống:
"Đợi tôi quay lại rồi tính. Việc này… phải xin chỉ thị."
Anh ta quay người, lên xe đạp, rời đi trong ánh mắt dõi theo đầy nặng nề của dân làng.
Thời gian trôi chậm rì rì. Đến tối, nước vẫn chưa rút, bầu trời vẫn xám xịt như trùm lên làng một tấm chăn ướt nặng trịch.
Cuối cùng, Trương Trường Minh cũng quay về. Lần này, theo sau anh ta là một người đàn ông đeo túi chéo – cán bộ từ công xã.
"Đại đội trưởng về rồi! Người công xã đến rồi!" – đám đông ùa tới, tiếng người réo gọi liên tục.
Vị cán bộ nhìn quanh một lượt, rồi giơ tay lên trấn an:
"Đồng bào, tôi hiểu tâm trạng của mọi người. Không chỉ đội Hồng Tinh, mà mấy đội lân cận cũng gặp tình trạng tương tự. Tổ chức sẽ có phương án cứu trợ. Nhưng cũng cần mọi người tự lực cánh sinh!"
Liễu Vân Sương đứng ở hàng sau, nghe đến đây, bỗng rùng mình. Cảnh tượng này... kiếp trước cũng đã từng xảy ra. Một vị cán bộ cũng từng tới, nói những lời y như vậy.
Nhưng công xã thì bận bịu trăm việc, có thể giúp được gì bao nhiêu đâu? Chuyện khắc phục, cuối cùng vẫn phải do dân tự lo.
Lúc này, cán bộ tiếp lời:
"Nguyên nhân là khu vực giáp ranh giữa đội sản xuất các anh và đội bên kia có chỗ đê yếu, vỡ ra trước. Nước tràn vào, khiến mấy chỗ lân cận cũng vỡ theo. Cây trồng bị nước nhấn chìm, hư hại là chuyện không tránh khỏi."
Giọng ông ta trầm xuống:
"Quan trọng nhất bây giờ là khắc phục hậu quả. Số lúa kia… không cứu được nữa. Giờ đang mùa phát triển, lúa vừa trổ bông, mà ngâm nước kiểu này, không ăn nổi đâu."