5.
Nơi ta rời phủ là do Thẩm Tư Họa đích thân chọn.
Khoảng cách rất xa kinh thành.
Trước lúc khởi hành, đại nha hoàn bên cạnh mẫu thân vội vàng chạy đến truyền lời:
"Đại tiểu thư bị phong hàn mãi không thuyên giảm, phu nhân đang ở trong phòng chăm sóc, không tiện ra tiễn nhị tiểu thư. Nhị tiểu thư, dọc đường bảo trọng."
"Được."
Trên đường đi.
Ta lặng lẽ rắc một chút ba đậu vào phần lương khô của phu xe.
Chờ đến lúc hắn rời đi tìm chỗ giải quyết, ta giữ lại ngựa, rồi đẩy thẳng xe ngựa xuống vách núi.
"Đi thôi."
Ta và Minh Hạ men theo đường lớn đi về phương Nam, cuối cùng dừng chân tại Ninh Châu.
Mua một tiểu viện, dọn vào ở rồi ta mới nhận ra—nữ nhân muốn tự lập, quả thật chẳng phải chuyện dễ dàng.
Chỉ riêng chuyện xin sổ hộ tịch thôi, ta đã gặp hết lần này đến lần khác những trở ngại.
Lần thứ sáu tìm đến nha môn.
Lão bà quét dọn ngoài cổng nhìn ta chằm chằm, cất giọng hỏi:
"Cô nương muốn tự mở y quán à?"
Ta gật đầu.
Lão bà thở dài một hơi:
"Hầy, cả đời ta chưa từng thấy nữ tử nào tự mình kinh doanh cả."
"Có điều, ta thấy cô nương chân thành, cũng có thể chỉ cho một con đường."
Vừa nói, bà vừa liếc mắt về phía phủ Tướng quân không xa.
"Nghe nói gần đây, đại công tử của Quốc công phủ mắc phải chứng bệnh lạ. Nếu cô nương muốn mở y quán, chi bằng thử chữa khỏi bệnh cho hắn, Quốc công phu nhân chắc chắn sẽ nợ cô một ân tình."
"Đa tạ."
Quả thật cũng không phải một cách tệ.
Chỉ là... chứng bệnh này...
Ta bỏ ra chút bạc, bắt đầu dò hỏi tin tức.
6
Cố Quốc công chỉ có một người con trai.
Viên Du An, tự Dật Chi.
Năm 14 tuổi ra trận, đến năm 18 trong trận chiến tại Bắc Lương đại thắng vẻ vang, nhưng hắn lại không chịu hồi kinh nhận phong thưởng, chỉ nguyện thủ tại Ninh Châu.
Một thiếu niên từng phong quang như thế.
Vậy mà đến tuổi nhược quán, lại bị kẻ gian ám toán, sau khi tỉnh dậy liền mắc chứng điên dại.
"Điên dại?!"
"Đúng vậy."
Quản gia kể lại, vừa nói vừa vỗ ngực dậm chân.
Lão phu nhân đã hết cách, đành lén lút tìm đại phu bên ngoài.
Ai có thể chữa khỏi cho thiếu gia, chính là đại ân nhân của Quốc công phủ.
Quản gia lén dẫn ta vào hậu viện.
Ẩn mình trong rừng trúc, qua những kẽ lá đan xen, ta nhìn thấy trong đình có ba người.
Không đúng.
Nói chính xác thì chỉ có một người ngồi, hai người còn lại đều đứng.
"Đấu địa chủ nào! Thua thì uống nước, không được đi nhà xí!"
Trên bàn nghiêng ngả mấy bình trà, có đến bảy tám cái.
Kẻ vừa lên tiếng đội ngọc quan, hẳn chính là Viên Du An.
Hắn ném ra hai miếng gỗ có khắc tiểu nhân, lập tức cười ha hả:
"Tạc! Ta lại thắng rồi, uống đi uống đi, mau uống!"
Hai người kia ôm bụng dưới ba tấc, sắc mặt đỏ bừng:
"Thiếu gia, ngài tha cho chúng tôi đi, thực sự không uống nổi nữa!"
Viên Du An mất kiên nhẫn, phất tay xua đuổi:
"Đi đi đi, thật chẳng thú vị gì cả."
Có lẽ là chán nản.
Hắn giơ tay định cởi tấm đại bào trên vai xuống.
Hai tên hầu vừa thấy thế, suýt nữa quên luôn chuyện phải đi nhà xí, vội vàng giúp hắn khoác áo lại:
"Thiếu gia, xin ngài đừng nghịch nữa, ngài vừa tỉnh lại, thân thể còn yếu, phu nhân dặn tuyệt đối không thể nhiễm lạnh."
...
Trước cảnh tượng này, quản gia lại càng thêm vỗ ngực dậm chân.
"Thẩm đại phu, ngài xem, thiếu gia thật không biết thương xót tấm lòng khổ sở của phu nhân. Bệnh điên dại này, liệu có thể chữa khỏi không?"
Người mắc chứng điên dại thông thường, không chỉ hành vi và lời nói khác thường, mà còn có ánh mắt đờ đẫn, miệng méo lệch, thậm chí co giật sùi bọt mép.
Nhưng Viên Du An, ánh mắt hắn không hề đờ đẫn.
Chỉ là đuôi mắt hơi ửng đỏ, hơn nữa trên mặt cũng có chút nóng ran, trán lấm tấm mồ hôi.
Ta đưa mắt nhìn vào trong đình, bên trong đặt tận sáu chậu than.
E rằng hắn thực sự thấy nóng.
Nhưng nếu nói hắn không mắc chứng điên dại…
Những hành vi vừa rồi, quả thực có chút cổ quái.
Đúng là khó xử lý.
Nhưng vì muốn mở được y quán, ta gật đầu với quản gia:
"Ta sẽ thử."
7
Trước khi vào phủ, ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý.
Nhưng vẫn bị dọa một trận kinh hồn.
"Sắc Bách Thụy Tư!"
Vô số mảnh vải đủ màu sắc từ trên đầu ta rơi xuống.
Ta theo bản năng nhắm chặt mắt, đến khi mở ra lần nữa—
Gương mặt phóng đại của Viên Du An chỉ cách ta một tấc.
"A!"
Ta hoảng hốt lùi liền mấy bước.
Hắn có lẽ cũng không ngờ ta lại giật mình đến thế.
"Ta... ta xin lỗi! Ta, ta không cố ý dọa nàng đâu."
"Ta, ta chỉ muốn nói... Ta không có điên, nàng về đi, đừng phí công nữa."
Ta hít sâu một hơi, trầm giọng đáp:
"Kẻ điên đều nói mình không điên."
Viên Du An: "..."
"Cũng như kẻ say rượu, chẳng bao giờ chịu nhận mình say."
Viên Du An: "..."
"Vậy nên, vẫn mong ngươi phối hợp điều trị."
Viên Du An chau mày, nghiêm túc nói:
"Nàng có biết kiếp trước ta chết như thế nào không?"
Hửm?
Hắn hất nhẹ lọn tóc lòa xòa trước trán, vẻ mặt bất cần đời:
"Đàn gảy tai trâu, bị trâu chọc giận đến chết."
Ta gật đầu mạnh mẽ:
"Ngươi yên tâm, kiếp này ta sẽ không để ngươi chết."
Viên Du An: "..."
Dù là mùa đông, nhưng hôm nay trời trong nắng ấm.
Ta đưa tay ra:
"Cởi áo ra đi."
Viên Du An lập tức ôm ngực, khom người đầy cảnh giác:
"Ôi trời, sao mà táo bạo vậy, vừa gặp đã bắt ta cởi áo, giữa thanh thiên bạch nhật, có ổn không đây?"
Ta: "..."
Hắn: "..."