Ngày thứ 330 của tận thế, hoa đào trong khu chung cư nở rộ, rực rỡ một góc trời.
Đội cứu hộ vẫn chưa xuất hiện, chúng tôi bắt đầu chuẩn bị lên đường đến khu an toàn.
Muốn đến khu an toàn thì quan trọng nhất là xe cộ và xăng dầu, tôi và Tống Nguyên đi kiểm tra tầng hầm để xe trước, xe không có vấn đề gì.
Còn về nhiên liệu, tôi dùng ống mềm tưới hoa trước đây để hút hết xăng của những chiếc xe khác vào chai nước khoáng để dự trữ, mặc dù thời gian dài như vậy, chất lượng xăng đã không còn tốt nhưng vẫn có thể dùng tạm.
Trong quá trình đó, tầng hầm cũng xuất hiện vài con zombie nhưng đều bị tôi và Tống Nguyên giải quyết.
Tống Nguyên lần đầu tiên g i ế t zombie, nôn ọe rất lâu mới hết.
Ngày thứ 335 của tận thế, trời quang.
Chúng tôi mang theo tất cả nước, thức ăn, thuốc men và vũ khí, cuối cùng nhìn ngôi nhà một lần rồi rời đi, đến một nơi khác để đánh cược sinh tử.
Tôi biết cho dù chúng tôi đến được khu an toàn bình an thì vẫn còn một đợt zombie kinh thiên động địa đang chờ nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức để thay đổi kết cục của kiếp này.
Nếu thất bại, tôi sẽ gặp lại người mình yêu, con gái sẽ gặp lại bố, mẹ chồng sẽ gặp lại con trai thời thơ ấu, cả nhà chúng tôi sẽ đoàn tụ rồi cùng nhau c h ế t, cũng coi như là sự sắp đặt tốt nhất của ông trời.
Những chiếc xe bỏ hoang trên đường chặn đường chúng tôi nhưng bây giờ không cần tuân thủ luật giao thông hay quan tâm đến cơ sở vật chất công cộng, tôi trực tiếp lái xe đ.â.m ra ngoài.
Nghe thấy động tĩnh, lũ zombie đuổi theo xe nhưng rất nhanh đã bị tôi bỏ lại phía sau.
Trên đường đi, tôi dựa vào trí nhớ về hành trình chạy trốn trước đây để vạch ra bản đồ, mặc dù đi đường cao tốc đến khu an toàn ở phía đông là nhanh nhất nhưng trên đường chắc chắn sẽ có xe cộ bỏ hoang, hai bên đường lại là đồng không m.ô.n.g quạnh, đi tiếp sẽ rất khó khăn, vì vậy tôi chọn đi đường quốc lộ.
Nhưng khó nhất hiện tại là ra khỏi thành phố, trong thành phố có rất nhiều xe bỏ hoang, hơn nữa còn tập trung nhiều zombie.
Tôi đi theo lộ trình mà những người cầm s.ú.n.g rời đi lần trước, nếu xe của họ có thể rời đi thì xe của chúng tôi chắc chắn cũng được.
Quả nhiên suy đoán của tôi là đúng, những người đó đã mở ra một con đường.
Thành phố trống rỗng, yên tĩnh đến đáng sợ, khắp nơi vương vãi xương cốt và rác rưởi, con đường rộng rãi sạch sẽ trước đây đã mọc đầy cỏ dại, còn có cả động vật hoang dã xuất hiện.
Zombie đã ít đi rất nhiều, vì vậy trong thành phố không còn nhiều người sống sót, zombie chỉ đuổi theo hơi thở của người sống, mà người sống nhiều nhất chính là ở khu an toàn, đó cũng là nguyên nhân hình thành nên đợt zombie.
Những con zombie gần đó đuổi theo và vây xe của chúng tôi, tôi đạp ga cán qua người chúng.
Hai tiếng sau, cuối cùng bọn tôi cũng ra khỏi thành phố một cách an toàn.
Bên ngoài thành phố rộng rãi hơn nhiều, tầm nhìn cũng thoáng hơn, khắp núi đồi đều là hoa.
Tôi không khỏi nhớ đến câu thơ: Đã qua trăm trượng băng treo vực, Chỉ thấy cành hoa vẫn tươi cười.