1.
Ba năm trước, triều đình sụp đổ, phản quân tràn vào kinh thành.Tình thế nguy cấp.
Phụ hoàng ra chỉ, bảo ta thay thường y, lại phái tâm phúc hộ tống rời khỏi hoàng cung.
Trên đường chạy trốn, chẳng may gặp phải bọn sơn tặc hung hãn.Thị vệ theo hầu lần lượt ngã xuống trong làn đao bóng kiếm.
Cuối cùng, ta bị hơn chục tên sơn tặc vây ép tới bên bờ vực.
Vì giữ gìn thanh danh hoàng gia, ta không do dự, xoay người lao xuống vực sâu.
Nào ngờ số mệnh trêu ngươi, ta chẳng chết mà được một thư sinh nghèo đang hái thuốc trong núi cứu sống.Lúc ấy, ta trọng thương lại mất trí, không nhớ nổi bản thân là ai, xuất thân ra sao.
Cố mẫu thương ta không nơi nương tựa, lại mang thương tích đầy mình, bèn giữ lại bên người, dạy ta học làm bánh mưu sinh.
Thuở đó, hắn đối xử với ta rất tốt.Từng đội tuyết băng qua hai mươi dặm đường núi, chỉ để mua một cây trâm gỗ đào cho ta.
Cũng từng vì ta nhiễm hàn mà không ngần ngại đem ngọc bội tổ truyền đi cầm, đổi lấy tiền mua thuốc cứu mạng.
Những ấm áp ấy, trong năm tháng nghèo khổ và đơn độc, lặng lẽ nảy mầm trong lòng ta.Ta đối với hắn, dần sinh tình ý.
Về sau, Cố mẫu bệnh mất, gia cảnh càng thêm túng thiếu.Ta một mình làm bánh đem bán, gom góp từng đồng để hắn tiếp tục đèn sách, mong hắn một ngày bảng vàng đề tên.
Bao đêm đông giá rét, hắn cầm lấy đôi tay ta nứt nẻ vì lạnh, mắt hoe đỏ, từng lời thề son sắt:
“A Hoà, mỗi ngày nàng đều dậy từ giờ Dần để nhào bột, giữa tiết trời giá rét tháng Chạp vẫn phải đẩy xe bánh nặng nề rao khắp phố phường.”
“Là ta khiến nàng phải chịu khổ.”
“Nàng hãy chờ ta! Đợi đến khi ta công thành danh toại, nhất định sẽ để nàng hưởng vinh hoa phú quý, cả đời không còn phải chịu một chút cực nhọc nào nữa.”
Ta tin hắn, như tin vào đá tảng.
Vì thế, khi tin hắn cưới thiên kim phủ tể tướng truyền đến tai, trước mắt ta tối sầm, thân thể mềm nhũn, ngã xuống bất tỉnh.
Đến khi tỉnh lại, ký ức đã hoàn toàn khôi phục.
Giờ đây phản quân trong triều đã bị bình định, ta lập tức lên đường tiến về kinh sư.
Không phải để gặp lại Cố Hành.
Mà là… trở về hoàng cung, đoàn tụ với người thân.
2.
Trong Phượng Nghi Cung, mẫu hậu vừa khóc vừa ôm chặt lấy ta vào lòng.
Khi phụ hoàng hay tin vội vàng tới nơi, ta đang quỳ trong điện dập đầu tạ tội với mẫu hậu.
Vị đế vương xưa nay luôn uy nghiêm, nay vành mắt lại hoe đỏ, đôi tay run rẩy đỡ ta dậy:“Là Trường Nhạc của trẫm đã trở về rồi!”
Cổ họng ta nghẹn lại, nghèn nghẹn thốt ra lời:“Nhi thần bất hiếu, khiến phụ hoàng mẫu hậu phải lo lắng.”
Mẫu hậu lập tức sai người chuẩn bị nước nóng để ta tắm rửa, thay y phục.Phụ hoàng thì truyền thái y vào bắt mạch, kê thuốc điều dưỡng.
“Ngày mùng tám tháng sau là ngày lành, trẫm muốn mở yến tiệc linh đình trong cung, tuyên cáo thiên hạ rằng—Trường Công Chúa của trẫm đã bình an trở về!”
3.
Phủ đệ sơn son cao vút, cửa lớn uy nghi sừng sững.
Ta mặc trên người bộ áo vải thô đã bạc màu vì giặt quá nhiều, lấy thân phận nữ bán bánh tên A Hoà, đến gặp Cố Hành lần cuối.
Ta muốn chính miệng nói rõ mọi chuyện.
Vậy mà mới mấy tháng không gặp, Cố Hành dường như đã lột xác thành người khác. Hắn khoác áo gấm xanh biếc, thắt đai ngọc nơi hông, chân mang hài thêu mây, cả người như được phủ lên một lớp ánh sáng của quyền quý chốn kinh kỳ.
Thế nhưng ngay giây phút nhìn thấy ta đứng ở cổng phủ, vẻ điềm tĩnh trên gương mặt hắn lập tức rạn vỡ, hóa thành kinh ngạc.
"A Hoà?!"
Hắn gần như vô thức nhìn quanh, giọng đè xuống thật thấp.
"Sao nàng lại đến đây?"
"Sao nàng tìm được chỗ này?"
Hắn chẳng hề hỏi một nữ tử như ta làm sao vượt ngàn dặm đến được kinh thành, dọc đường có gặp nguy hiểm gì hay không, những vết nứt trên tay vì giá lạnh đã lành chưa.
Chỉ thấy hắn vội vàng lôi từ tay áo ra một nắm bạc vụn, nhét vào tay ta không chút do dự.
"A Hoà, nơi này không tiện nói chuyện."
Hắn vội vã lên tiếng, giọng dồn dập.
"Đêm nay trước hết cứ tìm lấy một khách điếm mà nghỉ tạm. Một lát nữa, ta sẽ sai người mang thêm bạc và lương thực đến cho nàng."
"Nghe lời, kinh thành không phải nơi nàng nên ở lại. Sáng mai, hãy rời đi sớm một chút."
Một luồng lạnh buốt từ lòng bàn tay nắm chặt bạc vụn xuyên thẳng lên tim ta. Ta cất giọng hỏi:
"Rời đi? Rời đi đâu?"
Ta nhìn thẳng vào hắn, bình tĩnh cất lời.
“Ngươi lén lút né tránh như vậy, là sợ thiên kim phủ tể tướng biết được chuyện gì sao? Biết rằng Trạng nguyên lang họ Cố, dưới quê từng có một nữ bán bánh dốc hết sức nuôi ngươi đọc sách, còn chờ ngươi quay về cưới nàng ta ư?”