13.
Còn ba ngày nữa là đến yến tiệc trong cung, khắp nơi trên dưới đều bận rộn tấp nập.
Có lẽ sợ ta ở trong cung buồn bực, Ngụy Nhiên đặc biệt dâng tấu xin phép phụ hoàng và mẫu hậu, được chuẩn tấu dẫn ta ra ngoài giải sầu.
Chợ đêm náo nhiệt vô cùng.
Tiếng rao của các tiểu thương nối tiếp không dứt.
Trẻ con cầm đèn lồng đuổi nhau chạy nhảy, tiếng cười vang khắp ngõ phố.
Bầu không khí đậm chất nhân gian ấy khiến tâm trạng ngột ngạt trong ta mấy ngày nay cũng dần dịu lại, buông lỏng hơn đôi phần.
Ngụy Nhiên đi bên cạnh ta, giữ một khoảng cách vừa phải – không quá gần để tránh vô lễ, cũng không quá xa để lộ vẻ lạnh nhạt.
Hôm nay hắn mặc một bộ cẩm bào màu xanh sẫm họa vân chìm, khí chất thư nhã hơn ngày thường, mang theo vài phần nho nhã của một công tử thế gia.
Biết ta không thích bị người hầu kẻ hạ đi theo làm rộn cảnh hứng, nhóm thị vệ thường phục đều giữ khoảng cách khá xa, lặng lẽ theo sau.
Chúng ta thong dong dạo bước, đến trước một sạp bán hoa đăng thì dừng lại.
Ta đang chăm chú chọn mấy chiếc đèn lồng lưu ly chạm trổ tinh xảo, bỗng cảm giác bên người thoáng lay động.
“Cẩn thận!”
Theo tiếng nhắc nhở gấp gáp, ta bị kéo mạnh về phía sau.
Ngụy Nhiên một tay đỡ sau đầu ta, tay kia siết chặt lấy eo ta, đem cả người ta ôm gọn vào lòng, che chở không sót chút nào.
Thì ra là một bà lão gánh hàng đi ngang, lúc xoay người không chú ý, đầu gánh dài vô tình quét mạnh về phía ta.
Nếu không nhờ Ngụy Nhiên phản ứng nhanh, chỉ e ta đã bị cú quật đó đánh trúng chính diện.
Giờ phút này, mặt ta đang áp sát vào ngực hắn.
Trên đỉnh đầu là hơi thở ấm nóng của hắn, khẽ lướt qua vầng trán và những sợi tóc mai lòa xòa.
Ta theo bản năng ngẩng lên, vừa khéo bắt gặp ánh mắt hắn đang cúi xuống nhìn ta.
Trong đôi mắt sâu thẳm ấy phản chiếu ánh đèn lấp lánh của phố chợ, cũng phản chiếu rõ ràng gương mặt ta – đôi mắt mở lớn, mang theo chút kinh ngạc xen lẫn bối rối.
Thời gian như bị kéo giãn vô tận, mọi âm thanh huyên náo quanh ta đều nhạt nhòa mờ dần.
Chỉ còn lại hai người chúng ta.
Và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực hắn, như muốn xé tan màn đêm.
Mặt ta bỗng chốc nóng bừng, đỏ lan tận vành tai.
“Có... có bị thương chỗ nào không?”
Giọng Ngụy Nhiên khàn khàn, mang theo chút run nhẹ. Vòng tay đang ôm lấy eo ta vẫn chưa chịu buông lỏng.
Ta khẽ lắc đầu, cổ họng khô khốc, phải cố gắng mới bật ra được câu:
“Không sao cả, nhờ có chàng…”
Lúc ấy hắn như mới nhận ra tư thế hai người có phần quá gần gũi, vành tai cũng thoáng ửng hồng, động tác buông tay ra trở nên hơi cứng ngắc.
Nhưng bàn tay ấy vẫn lặng lẽ giữ một khoảng cách mờ hồ bên cạnh ta, như muốn chắc chắn rằng ta đứng vững.
Không khí giữa hai người tựa như đã thay đổi ít nhiều.
Đúng lúc ấy, một tùy tùng vội vã tiến đến bên Ngụy Nhiên, ghé sát tai hắn bẩm vài câu.
Ngụy Nhiên nhíu mày, quay đầu nhìn ta:
“Lạc nhi, trong doanh trại có quân tình khẩn cấp, phụ thân gọi ta lập tức trở về xử lý.”
“Quốc sự quan trọng, chàng cứ đi đi.”
“Ta đưa nàng về cung trước đã.” Hắn có phần do dự, như vẫn chưa yên tâm.
Ta lắc đầu, đưa tay chỉ mấy vị thị vệ thường phục cách đó không xa.
“Có họ theo sau rồi. Hơn nữa, ta còn chưa dạo chợ xong, muốn đi thêm một lát nữa.”
Ngụy Nhiên thấy ta kiên quyết, cũng không nói thêm.
Hắn chỉ dặn dò ám vệ từ xa âm thầm bảo hộ, chưa có lệnh ta ban, không được phép lại gần.
14.
Sau khi Ngụy Nhiên rời đi, ta tiếp tục dạo quanh chợ đêm một lúc. Ánh mắt vô tình bị một cửa tiệm có tên “Trân Bảo Các” thu hút.
Tháng sau chính là sinh thần của Ngụy Nhiên.
Ta muốn chọn một món lễ vật tặng chàng.
Tầm mắt dừng lại trên những kệ hàng rực rỡ đa dạng, lướt qua từng món. Ngụy Nhiên xưa nay không thích xa hoa cầu kỳ, mà thiên về những vật thực dụng hơn. Vậy nên ta bắt đầu tỉ mỉ xem xét các loại ngọc bội và vỏ bọc chuôi chủy thủ.
Khi đang chăm chú chọn lựa, bỗng có một bàn tay từ phía sau vươn tới, bất ngờ siết chặt lấy cổ tay ta.
Lực kéo quá mạnh khiến ta lảo đảo, viên ngọc trong tay suýt chút nữa rơi xuống.
Quay phắt lại, người đứng sau không ai khác, chính là Cố Hành.
Không nói một lời, hắn thô bạo kéo ta sang một góc khuất không người, ánh mắt đầy phẫn nộ chất vấn.
“Nãy ta từ xa đã trông thấy ngươi đi bên một nam nhân, cử chỉ thân mật. Hai người có quan hệ gì?”
“Ta chẳng bảo ngươi nhận bạc rồi về thôn cũ dưỡng bệnh, sống cho yên ổn hay sao? Cớ sao còn ở lại kinh thành?”
Ánh mắt hắn không ngừng dò xét, từ đầu tới chân nhìn ta một lượt.
Khi trông thấy bộ xiêm y bằng vân cẩm cao quý trên người ta, đồng tử hắn khẽ co rút.
“Bộ y phục này, từ đâu mà có?”
Loại vải này quý giá vô cùng, ngay cả Lưu Như Uyển cũng chỉ dám mặc vào những dịp trọng đại.
Cố Hành gần như chết sững, ánh mắt kinh hoàng lại chầm chậm dừng trên gương mặt ta.
Những ngày tĩnh dưỡng trong cung, làn da ta đã trắng mịn, mềm mại như ngọc, sắc môi cũng ửng đỏ tự nhiên.
Ta cúi nhìn tay mình.
Đôi tay từng chi chít vết nứt vì giá rét, nay gần như đã mờ nhạt, da dẻ trở nên mịn màng, mượt mà.