Nhìn các đại thần quỳ xuống hô vạn tuế, ta chỉ cảm thấy hoàng huynh đã ở rất xa ta, như thể ta không còn nắm được tay huynh nữa.
Chớp mắt ba năm trôi qua, ta sắp mười bốn, hoàng huynh cũng đã hai mươi lăm tuổi.
Huynh vẫn chưa cưới chính phi. Xét thấy tuổi tác của huynh cũng đã đến lúc, mẫu hậu lập tức vỗ bàn quyết định tổ chức yến hội Bách Hoa, chuẩn bị chọn hoàng hậu cho con trai mình.
Chương 2: Chiêu Chiêu (Hồi 2)
Ta biết sắp có tẩu tử rồi, vui mừng đến mức suốt ngày chạy theo mẫu hậu, bận trước bận sau.
Cuối cùng cũng đến ngày yến tiệc Bách Hoa. Không biết có phải vì mấy ngày trước bận rộn quá mà mệt hay không, hôm đó ta ngủ dậy trễ, vội vàng chạy đến nơi tổ chức yến tiệc, đám cung nữ, nội thị phía sau đều không đuổi kịp ta.
Lúc sắp đến nơi, chân giẫm phải viên đá cuội trơn trượt, ta ngã sõng soài xuống đất.
Đang đau đến mức nước mắt tự động chảy ra, một bàn tay xinh đẹp vươn ra trước mặt ta. Ngẩng đầu nhìn lên, là một tỷ tỷ rất xinh đẹp.
Tỷ tỷ ấy đỡ ta dậy, vừa lau nước mắt cho ta vừa hỏi ta là con nhà ai, sao lại đi một mình, còn đau không. Nàng ấy nhẹ nhàng vô cùng.
Ta nhìn vào mắt nàng, trong đôi mắt ấy có ánh sáng long lanh, còn phản chiếu cả hình bóng bé nhỏ của ta—đẹp đến lạ kỳ. Ta rất thích nàng ấy.
Đúng lúc ấy đám cung nữ của ta mới vội vã đuổi đến. Khi nàng biết được thân phận của ta, liền mở to mắt đầy kinh ngạc.
Ta cười tít mắt kéo tay nàng, đưa nàng quay lại yến đình. Từ miệng cung nữ đi theo ta biết được nàng là trưởng nữ của Tổng lĩnh Vân gia, tên là Vân Thanh.
Sau này, vị tỷ tỷ mà ta rất thích ấy, trở thành hoàng hậu tẩu tử của ta.
Khi chứng kiến hai người trong đại điển thành hôn, trong lòng ta đầy ắp niềm vui. Cuối cùng hoàng huynh cũng không còn cô độc nữa rồi.
Một năm sau, đại tẩu mang thai, ta vui mừng khôn xiết. Ta dán tai lên bụng tẩu, lòng đầy mong đợi về sự ra đời của cháu trai.
Mùa hè năm ta mười lăm tuổi, cháu trai chào đời—bé nhỏ như nắm tay, ta còn không dám ôm. Để bày tỏ niềm hân hoan, ta quay sang ôm chầm lấy đại tẩu, làm tẩu cười đến không dứt được.
Cũng trong mùa hè năm ấy, khi ta đang đuổi bướm trong ngự hoa viên, hoàng huynh dắt theo một thiếu niên đến bên ta.
Vừa xoay người lại nhìn thấy hai người, ta giật nảy mình, đứng không vững suýt chút ngã, may mà thiếu niên đi cùng hoàng huynh đỡ lấy ta.
Ta nhìn cậu thiếu niên ấy, còn hắn thì đỏ bừng mặt khi bị ta nhìn chằm chằm. Hoàng huynh giới thiệu: “Đây là biểu đệ của hoàng hậu, tên Vân Cẩm, mười bảy tuổi đã là một thủ lĩnh rồi.”
Hoàng huynh đưa chúng ta đến ngồi ở đình nghỉ mát bên cạnh, ngồi cười tủm tỉm nhìn hai ta trò chuyện.
Ta chỉ thấy Vân Cẩm như khúc gỗ vậy, hỏi gì đáp nấy.
Nếu không phải vì hắn ta đẹp trai, ta đã chẳng thèm nói chuyện nữa rồi. Mãi đến khi hoàng huynh dẫn hắn ta đi bàn chính sự, hắn ta mới chủ động hỏi một câu:
“Ngày mai ta… có thể lại đến tìm điện hạ không?”
Ta nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý.
Quả nhiên, sáng hôm sau hắn ta đã đến thật, còn mang theo bánh ngọt mua ngoài cung. Dần dà qua lại, hai ta cũng trở nên thân thiết.
hắn ta ba ngày hai bữa lại vào cung. Ta còn nghĩ, chẳng lẽ không có việc gì bận hay sao?