Nhìn vào mắt chàng thật lâu, cuối cùng chỉ nhẹ giọng nói một câu:
“Thiếp đợi chàng khải hoàn.”
Vân Cẩm nhìn ta, đưa tay ra như muốn nắm lấy tay ta.
Nhưng rồi lại rụt về giữa chừng, như sợ mạo phạm.
Ta khẽ mỉm cười với chàng.
Chàng xoay người lên ngựa.
Tiếng kèn hiệu vang lên, đại quân chỉnh tề xuất phát, bụi đất tung mù trời.
Vì bảo vệ quê hương, họ tiến về chiến trường xa ngàn dặm.
Ở đội hình cuối cùng, ta nhìn thấy một binh sĩ.
Cậu bé đó còn rất trẻ, chỉ khoảng mười ba mười bốn tuổi.
Khuôn mặt non nớt lộ rõ vẻ kiên cường, thân hình gầy guộc đã khoác lên giáp trụ nặng nề.
Nhất định phải bình an trở về nhé…
Một tháng sau, nước Tần đã bước vào cuối thu.
Lá đa theo gió rụng đầy đất.
Ta ôm lò sưởi tay, bước đi trên con đường nhỏ trong cung.
Không hiểu sao, dạo này ta thấy lạnh hơn bình thường.
Khi bước vào ngự thư phòng, hoàng huynh đã chờ ta từ lâu.
Những ngày gần đây, tin tức từ tiền tuyến đều là tin mừng.
Nhưng ta nhìn kỹ, lại thấy hoàng huynh gầy đi nhiều, nét ưu tư giữa lông mày vẫn chưa hề phai nhạt.
Thấy ta đến, hoàng huynh mỉm cười vẫy tay gọi:
“Tiểu Chiêu nhi, mau lại đây, có thư của Vân Cẩm gửi cho muội này.”
Ta bước nhanh đến, cầm lấy phong thư kia—rất nặng tay.
Ta tò mò mở ra, bên trong là một bức thư và một túi vải nhỏ.
Trong thư, Vân Cẩm viết đủ thứ chuyện—tình hình chiến sự, chuyện sinh hoạt, câu có câu không, rối rắm chẳng rõ đầu đuôi.
Mãi đến những dòng cuối cùng, ta mới nở nụ cười.
Những dòng ấy viết rất nghiêm túc:
“Có lẽ đã rời kinh thành quá lâu, mấy hôm nay càng thêm nhớ công chúa.
Hôm trước khi tuần tra, thần phát hiện một loài hoa xanh mọc trong kẽ đá.
Trong chiến trường đất vàng bụi đỏ, đóa hoa ấy tựa như ánh sáng rực rỡ nhất giữa sa mạc hoang tàn.
Nhìn thấy loài hoa này, không hiểu sao lại nhớ đến công chúa.
Cảm thấy loài hoa ấy thật giống công chúa.