Cảm giác cô đơn không nói nên lời, lại nghĩ đến hoàng huynh đã sống trong những ngày tháng như vậy bao lâu rồi, trong lòng lại quặn thắt.
Không lâu sau, một đêm khuya nọ, ám vệ đột ngột xuất hiện, mang đến một tin khiến ta vô cùng phấn chấn.
Cuối cùng cũng tìm ra nguyên nhân bệnh tình của hoàng huynh!
Ta vội vã chạy đến tẩm điện của hoàng huynh.
Trên đường, ám vệ đã thuật lại toàn bộ sự việc cho ta.
Kẻ hạ độc chính là một cung nữ hầu cận bên hoàng huynh, là nội gián của Di Quốc.
Mỗi ngày đều nhỏ thuốc độc vào quần áo của hoàng huynh.
Từng ngày từng ngày tích tụ, khiến thân thể huynh suy kiệt.
Khi ta bước vào tẩm điện, đập vào mắt đầu tiên là một đám thái y đang quỳ đầy dưới đất.
Hoàng huynh tựa người vào đầu giường, mắt nhìn xa xăm, không biết đang nghĩ gì.
Còn đại tẩu thì quỳ gối bên cạnh bệ chân, đầu cúi thấp, nhưng tay lại siết chặt lấy góc chăn đang phủ trên người hoàng huynh.
Bầu không khí u ám và nặng nề khiến ta nhất thời khựng bước.
Nhưng hoàng huynh vẫn nhận ra ta.
Huynh mỉm cười vẫy tay gọi ta lại, ta nhanh chóng tiến lên, quỳ bên giường, nắm chặt lấy tay huynh.
Hoàng huynh xoa đầu ta, vẫn mỉm cười dịu dàng như trước.
Nhưng trong đôi mắt ấy, đã tràn ngập sự luyến tiếc.
Ta nhìn ra được cảm xúc trong mắt huynh, sống mũi cay xè, nước mắt lưng tròng.
Hoàng huynh cho lui hết người hầu bên trong.
Chỉ còn lại ta và huynh trong phòng.
Huynh nhìn ta thật lâu, không nỡ dời mắt.
Bàn tay từng mạnh mẽ nay chỉ còn da bọc xương.
Hoàng huynh khẽ cười, vừa định mở miệng thì ta đã vội vàng ngăn lại.
Vừa khóc vừa lắc đầu, nước mắt rơi lã chã lên giường huynh.
Miệng nghẹn ngào kêu: “Hoàng huynh… hoàng huynh… đừng nói… đừng nói được không…”
Ta nghĩ mình đại khái biết huynh định nói gì, nhưng vẫn cố chối bỏ sự thật, nghĩ rằng chỉ cần huynh không nói ra, thì chuyện ấy sẽ không xảy ra.
Hoàng huynh đưa tay lau nước mắt cho ta, mỉm cười dịu dàng như xưa.
“Tiểu Chiêu nhi đừng khóc, hoàng huynh…”
Hoàng huynh quay đầu ho nhẹ một tiếng, như đang giấu điều gì.
Khi quay đầu lại, ta rõ ràng thấy mắt huynh đã đỏ hoe.
“Tiểu Chiêu nhi, hoàng huynh không còn ở bên muội được bao lâu nữa…”
Cuối cùng, điều ta lo lắng nhất cũng xảy ra.