4.Chàng “ừm” một tiếng:“Thế A Hiền có kế sách nào giải quyết bế tắc này chăng?”Nghe chàng còn ôn tồn đùa cợt, ta đâm khó chịu, quay lưng lại:“Không giải, cứ để mặc vậy.”Chàng áp sát, khẽ cắn bờ vai ta, giọng mơ hồ:“Là vi phu lười nhác, từ nay đêm đêm cày cấy, để A Hiền khỏi khó xử.”Ta thẹn đỏ mặt, né tránh không kịp, đành để chàng trêu chọc thêm một trận.
Khi đó, ta mải mê trong cuộc sống êm đềm, hoàn toàn quên mất một điều: chàng vẫn chưa có Chính phi.Với người Mãn, chưa có vợ chính thức thì dù có thêm bao nhiêu thiếp, cũng không thể gọi là thành hôn.Con của thiếp, với họ, cốt là để thêm cành lá cho hoàng tộc, càng đông càng tốt.
Đến khi mọi bình yên trong ta bị xáo trộn, chính là lúc Bắc Mông cử hành đại lễ triều kiến định kỳ.Cũng khi đó, ta lần đầu diện kiến Đan Hạ quận chúa – người sau này trở thành Ninh Vương phi.
Vừa thấy nàng, ta mới hiểu thế nào gọi là thiên chi kiêu nữ.Đan Hạ xuất thân cao quý, dung mạo diễm lệ, tính tình lại phóng khoáng mãnh liệt, thích diện võ bào đỏ rực, tựa một ngọn lửa bừng cháy giữa tầm mắt mọi người.
Mười sáu tuổi, tiểu quận chúa Đan Hạ vừa đến Nam Đô, lập tức khiến vô số hoàng tử, vương tôn say mê vây quanh.Tiên Đế vô cùng coi trọng đoàn vương công Bắc Mông, nhiệt tình chiêu đãi, cũng chiều theo mọi ý muốn của nàng.
Trong suốt thời gian quận chúa ở Nam Đô, bên nàng lúc nào cũng dập dìu kẻ ngưỡng mộ.Ngay cả Huyền Kỳ, vốn ngày thường giữ mình đĩnh đạc, nay cũng ra sức tìm kiếm quà cáp độc đáo để lấy lòng mỹ nhân.
Ta sớm biết mình chẳng thể độc chiếm Huyền Kỳ mãi, ngày chàng nạp Chính phi, sự ôn nhu và yêu thương của chàng hẳn sẽ chẳng còn trọn vẹn dành cho ta.Chỉ không ngờ giấc mộng ấy mới kéo dài hai năm đã đến lúc tàn.
Ta không có nhan sắc để mê hoặc quân vương, chỉ còn cách gắng sức làm bộ hiền lương, rộng rãi để tranh chút cảm tình.Ta gạt nỗi chua xót, hiến kế cho Huyền Kỳ:“Điện hạ, thiếp thấy quận chúa đam mê võ nghệ, chi bằng nương theo sở thích ấy, tặng nàng thứ gì liên quan đến cung mã.Vài ngày nữa chính là cuộc săn mùa thu của Ngự Lâm quân, ắt hẳn quận chúa muốn thỏa sức tung hoành.”
Huyền Kỳ vốn đang bối rối, nghe thế liền suy nghĩ, ôm ta một cái rồi quay đi lo liệu.Ta đứng nhìn bóng chàng rời xa, áp tay lên ngực để nén nỗi đau nhói âm ỉ.
Nhẫn Đông lo lắng cho ta:“Nương nương…”Ta khẽ gạt tay nàng, ngồi xuống. Thật ra, nếu Đan Hạ quận chúa trở thành Chính phi của Huyền Kỳ, đối với ta cũng là chuyện tốt.Nàng xuất thân nơi thảo nguyên, tính tình khoáng đạt bộc trực, lẽ nào màng đến việc lo toan trong nội trạch, cũng chẳng ưa tranh giành.Ít nhất, ta vẫn có thể tiếp tục quản lý phủ đệ, khỏi lo thăng trầm vì sủng ái.
Tiên Đế coi trọng lần triều kiến mười năm một lần của Bắc Mông, nên cuộc săn mùa thu của Ngự Lâm năm ấy quy mô gấp ba lần bình thường.Ta xưa nay nuôi trong thâm cung, không rành kỵ xạ, nhưng mấy năm trước vẫn cùng đi.Huyền Kỳ bảo đó là dịp cho ta ra ngoài thay đổi không khí.
Chàng cưỡi ngựa cũng chẳng giỏi, thường khi hai ta chung một con, dắt ngựa đi dạo, ngẫu nhiên gặp chú thỏ xui xẻo nào, ta lại có thêm một chiếc khăn lông thỏ.Nhưng năm nay, nghĩ đến cảnh chứng kiến Huyền Kỳ ân cần cận kề Đan Hạ, ta thực không vui, bèn từ chối lời mời của chàng.
Huyền Kỳ hình như hiểu tâm ý ta, chỉ lẳng lặng nhìn ta đăm đăm, hỏi:“A Hiền, nàng không ưa Đan Hạ sao?”Ta lập tức gượng tỉnh:“Thiếp nào dám, quận chúa đơn thuần hoạt bát, ai mà chẳng quý?”Chàng lắc đầu:“Nàng biết ý ta không phải vậy.”Nụ cười nơi khóe môi ta dần tắt, một lúc sau mới đáp:“Nhưng quận chúa rất quan trọng với điện hạ, đúng không?”Chàng chẳng phủ nhận, gương mặt ẩn trong bóng tối, khó đoán vui buồn.
Bắc Mông là đồng minh quan trọng của Tiên Đế; với các hoàng tử, quận chúa Đan Hạ lại là chìa khóa chạm đến ngai vàng.Trước mặt, họ đua nhau lấy lòng quận chúa, nhưng kỳ thực, mục đích chính là thế lực Bắc Mông sau lưng nàng, thậm chí là chính long ỷ của Tiên Đế.
5.Ta biết tình cảnh của Huyền Kỳ không mấy khả quan, lý trí cũng rất hy vọng chàng có thể chiếm được cảm tình của Quận chúa.Ta thở dài, cột chiếc túi hương vừa thêu xong trong ngày vào thắt lưng chàng, rồi vòng tay ôm lấy eo chàng:“Điện hạ, bình an trở về. Nếu có thể, xin mang về cho thiếp một chiếc khăn lông thỏ.”Chàng khẽ vuốt má ta, không nói lời nào, quay lưng bỏ đi.