1
“Chủ mẫu, chính thiếp thân cũng không hiểu tại sao, nha đầu Dao Nhi nhà chúng ta lại là đứa có phúc khí như vậy!”
Tháng thứ sáu sau khi trùng sinh.
Ta vừa từ phủ lão tướng quân trở về, mực trên cuốn binh thư cầm trong tay vẫn chưa khô hẳn.
Vừa hay lại thấy La di nương đang ngồi trong sân của mẫu thân ta, ung dung uống trà nóng với vẻ mặt đầy kích động.
La di nương cười đến hai má cũng mỏi nhừ:
“Khương Dao đến cổng lớn còn không bước qua, không biết từ khi nào đã thân thiết với Bùi thế tử đến thế. Giỏi giấu cả nhà thật đấy.”
Ta đã hiểu ra vấn đề.
La di nương là sủng thiếp của phụ thân, được sủng nên sinh kiêu, trước nay chưa từng bước chân vào sân của chủ mẫu.
Lần này đến đây ắt hẳn đã xảy ra chuyện gì đó khiến bà ta vô cùng đắc ý, muốn đến trước mặt mẫu thân ta để vênh váo cái đuôi.
Quả nhiên, Khương Dao đang ngồi bên cạnh, dáng vẻ vô cùng e lệ.
“Con cũng không ngờ, Thanh Xuyên ca ca lại có thể vì con mà làm đến mức này.”
Đúng vậy.
Kể từ khi ta sống lại, cả kinh thành đã được một phen xôn xao.
Mọi chuyện liên quan đến Bùi Thanh Xuyên đều lọt vào tai ta.
Người ta đồn rằng hắn đã xin chỉ đến Hán Trung để trị thủy. Công cuộc đó hiệu quả trông thấy, khiến cho dân chúng hai bên bờ vô cùng yêu mến và kính trọng.
Cách làm đó, cũng chính là phương lược mà ta đã dạy cho hắn ở kiếp trước.
Lại nghe nói Hoàng đế long tâm đại duyệt, sau khi hắn về kinh đã hỏi hắn muốn được ban thưởng thứ gì.
Chuyện kỳ lạ đã đến.