Khương Dao giật nảy mình.
“Tỷ tỷ, đây là…?”
“Đây là vật Bùi Thanh Xuyên đã từng tặng cho ta, nói là vật gia truyền của Bùi gia dành cho tức phụ. Nhưng đó chỉ là lời nói đùa lúc nhỏ, không tính đâu, muội muội không cần phải suy nghĩ nhiều.”
Khương Dao vuốt ve chiếc vòng tinh xảo.
Sắc mặt nàng ta cứng đờ, nuốt ngược những lời chưa kịp nói vào trong.
Ngay khoảnh khắc bóng dáng hai mẫu nữ La di nương vừa khuất khỏi sân.
Nụ cười trên mặt mẫu thân ta lập tức sụp đổ, chén trà trong tay rơi xuống đất vỡ tan.
“Thứ của nợ gì đâu không!”
2
Mẫu thân ta giận đến sôi người.
Còn ta lại chẳng hề tức giận.
Bởi vì việc Bùi Thanh Xuyên cầu xin cưới Khương Dao, có thể xem như một giao ước ngầm giữa ta và hắn.
Kiếp trước, Hoàng đế ban hôn, gả ta cho Bùi Thanh Xuyên, gả Khương Dao cho Mạnh gia.
Ta và Bùi Thanh Xuyên thành thân hơn ba mươi năm, cả kinh thành không ai là không ngưỡng mộ.
Trước mặt người khác, hắn bẻ cành đào cài lên tóc ta, tự tay bóc tôm, gỡ cua cho ta ăn.
Sau lưng người khác, hắn lại một mình ở trong thư phòng, chưa từng một lần chạm vào giường của ta.
Chúng ta sống cả đời không con không cái, không yêu cũng chẳng có sủng.
Ta cũng vì thế mà uất ức thành bệnh, tóc chưa kịp bạc đã sớm lìa trần.
Sau khi ta chết, Bùi Thanh Xuyên vẫn tiếp tục đóng vai một phu quân góa bụa yêu sâu đậm thê tử đã khuất.
Chỉ có linh hồn của ta mới biết, hắn đã rót ba chén rượu trước linh vị của ta.
Và nói, cầu xin ta kiếp sau hãy giơ cao đánh khẽ, để hắn được thỏa ước nguyện.