Mẫu thân sợ hôn sự của ta và Mạnh Hoài Dã truyền ra ngoài sẽ bị người ta dị nghị, nên đã tạm thời giấu kín trong phủ.
Mười mấy ngày sau, khi của hồi môn để ta đi xuất giá ở Linh Châu đã được kiểm kê xong, ta nhận được thiệp mời của Thái tử mời các tiểu thư công tử quý tộc vào cung thưởng xuân.
Trong ngự hoa viên, hoa đào bắt đầu nở rộ, một màu hồng phớt lãng đãng trước mắt, như mây như ráng, quả thực đẹp không sao tả xiết.
Đây là lần đầu tiên ta gặp lại Bùi Thanh Xuyên sau khi sống lại.
Bùi Thanh Xuyên của tuổi mười chín, quả là một người phong độ ngời ngời, phóng khoáng tiêu sái.
Dù đứng giữa một vườn đầy vương công quý tộc, cũng khó che giấu được vẻ ngạo khí giữa đôi mày.
Ta và hắn như thể cách nhau ngàn sông vạn núi, vẫn cứ giả vờ như không quen biết.
Khương Dao đi theo sau hắn, ngọt ngào gọi hắn là Thanh Xuyên ca ca.
Nàng ta mặc một chiếc váy màu cánh sen, được may từ loại gấm dệt mây mà quan viên Tây Vực tặng cho phụ thân, phụ thân đã giữ lại toàn bộ để may y phục cho nàng ta.
So với nàng ta, ta, một vị đại tiểu thư Khương gia lấm lem bụi trần, trông còn không bằng một cung nữ.
Đến cả Thái tử cũng không khỏi cảm thán:
“Bùi thế tử và Khương nhị tiểu thư quả thực là một đôi trời sinh.”
Ánh mắt của các tiểu thư quý tộc vô tình hay hữu ý lướt qua ta.
Như thể đang cười nhạo ta, một vị đại tiểu thư bị ruồng bỏ, không biết sẽ tìm được một mối hôn sự tốt như vậy ở đâu nữa.
Ta không muốn bị người ta chỉ trỏ, liền tìm cớ rời đi.
Cuối con đường hoa đào là một tòa lầu các đổ nát, trông có phần hoang vắng.
Khi ta đang do dự không biết có nên quay về hay không, sau lưng bỗng vang lên một tiếng cười lạnh lẽo.
“Tỷ tỷ, ta thật sự cảm thấy xấu hổ thay cho tỷ đó.”
Khóe môi ta từ từ cong lên.
Khương Dao, con nhóc này, giỏi nhất là diễn trò hai mặt trước và sau lưng người khác.
Nàng ta bước lên bậc thang, đôi mắt xinh đẹp gần như méo mó.