4Sáng hôm sau tỉnh dậy, Trì Tranh đã đi làm.Bên tủ đầu giường còn bữa sáng anh đích thân làm, với một bông hồng tươi vừa bẻ xuống.
Trong điện thoại đầy ắp tin nhắn yêu thương của Trì Tranh, xen lẫn mấy đoạn video trêu ngươi của Tô Nhã.
Khi nãy, Trì Tranh nhắn video báo cáo tình hình với tôi, Tô Nhã lại đang dùng tay giúp anh “giải quyết” ngay phía dưới khung hình.
Cơn buồn nôn cuộn lên dữ dội, tôi hất đổ bữa sáng.Giật phăng sợi dây chuyền trên cổ ném vào thùng rác, tôi đặt vé máy bay xuất ngoại.
Đến chiều, Trì Tranh về, đích thân giúp tôi khoác lễ phục:
“Tối nay công ty có tiệc, vợ phải đi cùng anh. Để cả thế giới ghen tị vì anh có cô vợ xinh đẹp thế này chứ!”
Tôi không từ chối, để anh dắt tay lên xe.
Tối nay, chẳng phải lần đầu tôi gặp Tô Nhã, nhưng thay đổi của cô ta vẫn khiến tôi sững sờ.Tiền quả nhiên có thể “nuôi” sắc. Cô ta không còn vẻ ngây thơ nhút nhát ban đầu, thay vào đó là dáng dấp rạng rỡ đài các.Khí chất giữa hàng lông mày có mấy phần hao hao tôi.
Một cô thư ký thôi mà, lại mặc đồ hiệu đắt đỏ, trang sức châu báu đầy người. Không hổ là bảo bối trong tim Trì Tranh.
Suốt bữa tiệc, anh nắm tay tôi, nhưng mắt lại lén liếc về phía Tô Nhã.
Rồi một vị giám đốc bước đến mời Tô Nhã uống rượu, cô ta đành nâng ly.Trì Tranh lập tức buông tay tôi, giật lấy ly rượu của cô ta, uống cạn.Anh mạnh đến mức tôi suýt ngã.
Cả đám người xung quanh lập tức dồn ánh nhìn về phía tôi — nào là giễu cợt, nghi ngờ, thương hại…
Đến lúc Trì nhận ra, anh hốt hoảng quay lại đỡ tôi, cuống quýt biện minh:
“Tiểu Nhã cô ấy mang thai, không thể uống rượu. Dù sao cô ấy cũng là nhân viên của công ty, tôi không thể để cô ấy vì xã giao mà không màng sức khỏe chứ?”
Tôi kìm nén cơn giận muốn tát anh, cười tủm tỉm nhìn Tô Nhã:
“Cô Tô mạnh mẽ thật đấy, mang bầu rồi mà vẫn phải ra ngoài tiệc tùng. Không biết cha đứa bé đang làm gì nhỉ?”
Tô Nhã đứng sát bên Trì Tranh, giơ cổ tay lấp lánh chiếc vòng hồng ngọc ra khoe:
“Cha con tôi bận kiếm tiền. Chiếc vòng hồng ngọc này là chồng tôi tự tay thiết kế.”“Tên nó là ‘Luyến Nhã’.”
Tim tôi nhói lên, cơn đau bất chợt dâng trào.Vậy ra Trì Tranh thiết kế hai món, một dây chuyền, một vòng tay, lần lượt tặng cho tôi và Tô Nhã…
Thấy mặt tôi tái đi, Trì Tranh gạt Tô Nhã sang bên, vội đỡ lấy cánh tay tôi, lo lắng:
“Vợ ơi, em sao thế, chỗ nào khó chịu à?”
Tôi lắc đầu, bấu cạnh bàn rút tay về:
“Em mệt, muốn về trước.”
Thấy tôi lảo đảo, Trì Tranh định đưa tôi về, tôi cười, đẩy anh sang Tô Nhã:
“Lo mà chăm chị bầu đi, đừng để cô ấy phải uống rượu thêm nữa.”
Nói xong, tôi xoay người rời khỏi.Trì Tranh nhìn theo, trong mắt đầy bất an và lo lắng.
Anh vừa muốn đuổi theo, Tô Nhã đã vội túm chặt tay anh:
“A Tranh, em mua bộ đồ chơi mà anh thích nhất nè…”
Trì Tranh khựng lại, cuối cùng vuốt má Tô Nhã, âu yếm: