13Sáng hôm sau, dâu mới phải dậy sớm dâng trà cho bậc trên.
Tiêu gia chỉ có mỗi cha chồng, nhưng ta vẫn thức giấc từ rất sớm. Tiêu Thâm thì còn đang ngáy.
Bình thường cha cưng chiều hắn, cho hắn ngủ thỏa thích, nhưng hôm nay là ngày nương tử dâng trà, nên chồng cũng cần có mặt, hơn nữa ta vẫn chưa quen nếp nhà Tiêu gia.
Thế là ta lay hắn dậy.
“Sao thế?” Hắn lơ mơ, giọng ngái ngủ, chẳng tỏ vẻ khó chịu vì bị quấy rầy. Hắn dụi mắt, ngó ta rồi nhìn ra trời còn nhá nhem, lầm bầm: “Nương tử, trời chưa sáng mà, cho ta ngủ tiếp đi!”
“Sắp sáng rồi!” Ta kéo hắn ngồi dậy.
Ngoài sân, gà trống vừa cất tiếng gáy.
“Hôm nay ta phải bưng trà cho cha, chàng biết lá trà cất ở đâu không? Mau đi lấy cho ta.”
“Biết.” Hắn xuống giường ngay.
Theo phong tục, cả dâu và rể cùng dâng trà. Dâu tỏ lòng hiếu kính tương lai, rể cảm ơn công dưỡng dục trong quá khứ.
Nhớ đến lúc nhỏ thấy bà ngoại pha trà cho ông ngoại, ta cẩn thận châm hai chén trà. Khi ấy cha chồng cũng vừa rửa mặt xong, ngồi ở chính sảnh, đợi chúng ta tiến vào.
Ta cầm một chén trà, Tiêu Thâm cầm chén còn lại.
Ta dặn: “Chờ lát ta quỳ dâng trà, rồi đến chàng. Chàng cứ làm y như ta, hiểu không?”
Hắn gật đầu: “Được.”
Vào sảnh, ta nhẹ nhàng quỳ xuống, dâng trà: “Con dâu kính trà cha.”
Cha chồng đón lấy, uống một ngụm tượng trưng, rồi rút từ tay áo ra phong lì xì đỏ: “Đây là lộc may, con hãy nhận lấy.”
“Con cảm ơn cha.” Ta đứng dậy, lùi sang bên, nhìn sang Tiêu Thâm.
Tiêu Thâm bước tới, nghiêm trang quỳ xuống, hai tay dâng trà: “Con dâu kính trà cha.”
Ta: …
Ta sững sờ.
Cha chồng cũng trố mắt.
14“Tướng công, chàng phải nói ‘Con trai dâng trà cha’ chứ.” Ta cười, kiên nhẫn sửa lời.
“À.” Tiêu Thâm vội bật dậy.
Hắn liền thử lại: “Con trai xin kính trà cha.”
Cha chồng đã bớt vẻ khách sáo, đỡ tách trà rồi đỡ hắn đứng lên ngay, sợ đứa con bảo bối phải quỳ lâu.
Nhưng Tiêu Thâm cứ nhìn chòng chọc tay áo cha, giục: “Cha, lì xì đâu?”
“Đây, đây!” Cha chồng bật cười sảng khoái.
Ánh mắt ông nhìn Tiêu Thâm tràn đầy yêu thương.
Tiêu Thâm nhận lì xì, quay sang ta, như dâng vật quý: “Nương tử, cho ngươi này!”
Ta vô thức ngó cha chồng, thấy ông chỉ cúi đầu nhấp trà, nghĩa là ông ngầm chấp thuận.
“Vậy… ta giữ cho tướng công trước nhé.”
Khuôn mặt tuấn tú của Tiêu Thâm tươi rói, cười rất ngây ngô: “Tất cả đều là của nương tử mà. Thâm Thâm cũng thuộc về nương tử!”
Ta: …
Mặt đỏ bừng!
Vội vàng cúi đầu, ta nói: “Cha, con sang sửa soạn bữa sáng ạ!”
Tiêu Thâm cũng lúp xúp theo sau.
Ta nấu cháo loãng, hâm lại mấy món thừa hôm qua. Khi ăn sáng xong, ta ngập ngừng nói với cha chồng: “Cha, về mấy món hồi môn…”
Thông thường, hồi môn là của riêng tân nương. Vậy nên hôm qua lúc gả sang, chúng được đặt trong phòng chúng ta.
Ông điềm đạm: “Đồ hồi môn là của con, cứ yên tâm giữ. Ta chỉ có mỗi đứa con trai này, hy vọng con dốc lòng yêu thương nó.”