17Tiêu gia không trồng trọt bất kỳ hoa màu nào, nên ta chủ yếu quán xuyến chuyện bếp núc, dọn dẹp nhà cửa.
Thường ngày, cha chồng đều lên núi từ sáng sớm đến chiều muộn. Tiêu Thâm trước đây đành ăn cơm nguội cha chồng nấu sẵn. Giờ thì khác, có ta ở nhà, ta có thể chuẩn bị cho hắn những bữa cơm nóng sốt.
Chiều đến, ta còn dắt Tiêu Thâm ra ngoài hái rau dại. Dù sính lễ của ta không có lương thực, nhưng Tiêu gia lại chẳng thiếu thốn.
Ta mới hiểu ra nghề săn bắn hóa ra kiếm bộn tiền, nhất là khi cha chồng có võ nghệ cao cường, săn bắn giỏi giang.
Ăn tối xong, cha chồng ra sông tắm rửa rồi trở về. Ta đun nước nóng cho mình và Tiêu Thâm lần lượt tắm.
Vậy mà đột nhiên, hắn gom hết quần áo bẩn của cả hai, hào hứng kéo ta đi, cứ năn nỉ: “Nương tử, mau cùng ta ra sông giặt quần áo!”
“Giờ á? Khuya rồi, để mai không được sao?” Ta thắc mắc.
Hắn chu môi, nắm chặt tay ta, giọng nũng nịu: “Nương tử ơi, ta muốn đi ngay bây giờ, hai ta cùng nhau ra sông giặt đồ nhé?”
Cha chồng bên cạnh đang gò cung tên, quay lại hỏi: “Sao Thâm Thâm muốn ra sông giặt đồ lúc này?”
Hắn tỉnh bơ đáp: “Để có thể lặn xuống nước, rồi hôn hôn nương tử…”
Ta giật mình hiểu ra mưu đồ tinh quái của tên ngốc này. Thì ra bề ngoài khù khờ, bên trong lại là kẻ mê sắc!
“Cha, con với Thâm Thâm vào phòng có chút việc.” Ta lập tức túm hắn kéo đi.
Cha chồng vẫn ngồi đó, cũng chẳng hỏi thêm, xong việc thì về phòng nghỉ.
Còn ta thì tìm đủ cách dỗ dành người chồng “ngốc” của mình. Ta nhẹ nhàng nói cho hắn biết, không nhất thiết ở dưới nước mới “hôn nhau” được, rồi tiện thể hôn một cái để chứng minh.
Ánh mắt hắn lập tức long lanh, nóng bỏng nhìn ta. Hắn sấn tới, định ôm ta hôn, nhưng bị ta đẩy ra.
Ta nghiêm túc dặn dò, sau này không được kể mấy chuyện riêng tư đó với cha chồng hay bất kỳ ai khác. Hắn răm rắp gật đầu, còn móc ngón tay thề với ta là sẽ tuyệt đối giữ kín.
Sau đó, ta bảo hắn đi tắt nến, rồi lên giường ngủ. Ban đầu, ta chỉ định cho hắn “hôn một cái” thôi. Ai ngờ mọi thứ đi quá xa…
Xem ra mấy chuyện vợ chồng, đàn ông dường như không cần ai dạy, vẫn có thể tự hiểu.
Không ngờ đêm đó, chúng ta thật sự “động phòng” với nhau.
18Thông thường, cô dâu sau ngày thứ ba sẽ về thăm nhà mẹ đẻ.
Nghe tin ta cùng Tiêu Thâm đã “viên phòng”, mẹ vui ra mặt. Nhất là thấy hắn luôn quấn quýt, hết lo trà nước lại mang điểm tâm cho ta, càng khiến bà yên lòng.
Đến mức mẹ không nhịn được trêu hắn: “Thâm Thâm ơi, con đi vòng ngoài chơi chút đi, ta cần nói riêng với nương tử của con.”
Tiêu Thâm liếc mắt sang ta. Ta mỉm cười: “Chàng ra vườn chơi cùng Thất đệ, Bát đệ một lát nhé.”
Lúc này hắn mới chịu rời đi.
Mẹ cười bảo: “Nó chỉ nghe lời con.”
Ta cũng cười. Ý mẹ là phu thê ấm êm như vậy thật đáng mừng.
Mẹ nói: “Cha chồng con còn đang khỏe. Nếu vợ chồng con sớm có con cái, sau này ông già đi, bọn nhỏ cũng lớn, có thể thay ông đỡ đần. Tốt cho cả hai.”
Nhìn Tiêu Thâm ngồi ngoài sân, mẹ khẽ thở dài: “Dẫu nó ngốc, nhưng được cái thật thà, chẳng hại con.”
Ta mỉm cười: “Mẹ ơi, con không chê đâu, con biết mình muốn gì.”
Thứ ta muốn chính là một tấm chân tình, để trong mắt người đó chỉ có mình ta.