17
Tôi đã chết.
Chân gãy nát, sọ vỡ tung.
Không còn chút hơi thở.
Linh hồn tôi lơ lửng giữa không trung… nhưng lại cảm thấy sảng khoái kỳ lạ.
Tôi nhìn chằm chằm vào đống thịt nát dưới đất — là cơ thể cũ của tôi, và gia đình mình.
Nếu có thể nói, tôi nhất định sẽ hét lớn:
“Nhìn đi! Tôi chết rồi! Vừa lòng chưa?!”
Tôi đã từng hy vọng: Cái chết của tôi sẽ khiến họ hối hận, sẽ khiến họ nhận ra — họ nên yêu thương tôi.
Nhưng không.
Ba tôi đuổi hết người giúp việc đi, lạnh lùng lắc đầu, buông đúng một câu:
“Trẻ con, thật ngu xuẩn.”
Mẹ tôi có hơi run, nhưng… không rơi một giọt nước mắt.
Bà chỉ mím môi, thở dài thật sâu:
“Con bé ngốc thật, quá ngốc rồi…”
Nhưng trong tiếng thở dài ấy — là một sự nhẹ nhõm hoàn toàn.
Cuối cùng cũng thoát được cái “gánh nặng” mang tên tôi.
Anh tôi chắn trước mặt Lục Niệm, nhíu mày gọi điện — liên lạc người đến xử lý thi thể, hỏa táng càng sớm càng tốt.
Chỉ có Lục Niệm là khóc.
Cô ta sợ hãi đến run rẩy, nhưng trong đôi mắt lại lộ rõ vẻ hả hê.
Giờ thì không còn ai tranh giành với cô ta nữa.
Cô ta là thiên kim duy nhất của nhà họ Lục.
Cả nhà vây quanh an ủi Lục Niệm:
“Không phải lỗi của con đâu, là nó tự chuốc lấy đấy!”
Tôi sững sờ trong một lúc lâu… rồi từ từ tan biến.
Lục Chiêu Chiêu… mày đúng là ngu ngốc đến tận cùng.
18
Cơn đau lúc chết dường như vẫn còn vương lại, khiến tôi rùng mình ớn lạnh.
Ý thức dần quay về.
Đầu dây bên kia, mẹ tôi vẫn đang hỏi:
“Con gái ngoan, sao không trả lời? Mẹ hỏi con, có muốn đi du học không?”
“Không muốn.”
Tôi đáp gọn lỏn, rồi nói tiếp:
“Con còn phải học, con cúp máy nhé.”
“Ồ, ờ… Haiz, con đúng là chẳng bao giờ muốn làm phiền ba mẹ. Con gái ngoan, thật ra mẹ rất yêu con. Mẹ chỉ muốn con ra nước ngoài rèn luyện thêm thôi…”
Mẹ tôi nói đầy tình cảm, đầy ấm áp.
Tôi cúp máy.
Tiếp tục học!
19
Sau khi Lục Niệm ra nước ngoài, kỳ thi đại học của tôi cũng đến gần.
Với rất nhiều cậu ấm cô chiêu, kỳ thi đại học chỉ là một chướng ngại nhỏ. Không thi cũng chẳng sao.
Nhưng với tôi — đó là bước ngoặt lớn nhất cuộc đời.
Tôi lấy vị trí Thủ khoa của khối, dốc toàn lực thi vào ngôi trường đại học danh tiếng nhất cả nước.
Tôi rất tự tin.
Khi bước ra khỏi phòng thi, nước mắt tôi lặng lẽ trào ra.
Bạn cùng bàn liếc tôi rồi chép miệng:
“Khóc cái m gì đấy? Lại soi gương nữa hả?”
Tôi về căn hộ, đứng trước gương soi mặt — cái gương mới mua gần đây.
Trước kia tôi chẳng bao giờ soi gương.
Đừng nói gương toàn thân, ngay cả gương trang điểm bé tí cũng không có.
Muốn nhìn mình — chỉ biết cúi xuống nhìn vào chậu rửa mặt.
Giờ thì khác.
Tôi yên lặng đứng ngắm bản thân.
Không phải ngắm mình đẹp hơn.
Không phải ngắm mình trắng hơn.
Chỉ là… tôi thật sự đã sống ra một phiên bản khác của mình rồi.
Trong tài khoản ngân hàng còn ít tiền. Tôi tự thưởng cho mình một chuyến đi biển.
Ba năm qua, đây là lần đầu tiên tôi rời thành phố.
Tôi chụp hai tấm ảnh.
Một là ảnh biển.
Một là ảnh selfie.
Rồi tôi đăng lên mạng xã hội lần đầu tiên.
Không biết viết gì, nên tôi chỉ để một icon mặt cười nhe răng.
Mẹ tôi là người đầu tiên bấm like.
Bà ấy vô cùng ngạc nhiên:
【Chiêu Chiêu, là con đấy à?】
Tôi nhắn lại:
【Ừm.】
Mẹ tôi lại hỏi:
【Thật là con sao? Con thay đổi nhiều quá…】
Đúng vậy. Thay đổi đến mức… chính mẹ ruột cũng nhận không ra.
Ba tôi không nhấn thích. Nhưng ông ấy nhắn tin riêng:
【Con đi đâu vậy?】
Tôi bảo:
【Con đi ngắm biển.】
Ông ấy im lặng vài giây, rồi nhắn lại:
【Con đúng là… Trước kia kêu đi thì không đi, giờ lại tự đi một mình. Không an toàn đâu.】
Tôi không trả lời.
Chiều tối, anh tôi cũng nhấn like.
Còn bình luận một câu:
【Trông ra dáng lắm rồi, đúng là gen nhà họ Lục.】
Tôi chẳng buồn phản hồi.
20
Trước khi có kết quả thi đại học, tôi đi làm thêm.
Sau nửa tháng, mẹ tôi mới biết tôi đang làm gì, thông qua việc hỏi thầy giáo.