Uất ức dâng lên như sóng, nước mắt tuôn trào, định mở miệng thì anh ta cướp lời:
“Sao em lại không biết điều như vậy?”
Tôi như bị sét đánh.
Câu nói nghẹn lại nơi cổ, anh ta chẳng hề hay biết, tiếp tục:
“Mẹ bị em đánh đến giờ còn trong phòng cấp cứu!”
“Tiểu Hoa kể hết rồi, em không muốn chăm nó ở cữ anh hiểu, nhưng trút giận lên mẹ là không được. Dù sao mẹ cũng cho em tiền đổi cách xưng hô, cũng là mẹ em mà!”
Tôi há miệng nhìn anh ta, sững sờ và kinh hãi!
Mới hai ngày không gặp, Ngô Hiên như biến thành người khác - không còn chút dịu dàng trước cưới, chỉ đầy trách móc.
Tôi hít sâu:
“Anh sao không hỏi thử mẹ anh đã làm gì với tôi?”
“Cho dù thế em cũng không thể đánh bà ấy chứ?”
“Còn bà ấy đánh tôi thì sao? Tôi không được đánh lại!?”
Ngô Hiên cau mày, câu chửi suýt buột ra nhưng lại nuốt xuống.
“Dù sao mẹ là bề trên, lớn tuổi rồi, em vụt một cái có thể mất mạng đấy!”
“Ngô Hiên! Anh mở miệng là ‘mẹ chúng ta’, mở miệng là ‘mạng người’!
Hóa ra chỉ có nhà anh có lý?!”
Giọng tôi với anh ta càng lúc càng to, không chỉ người trong phòng mà ngoài hành lang cũng ló đầu vào xem.
“Đây chính là con dâu suýt đánh chết mẹ chồng đó hả! Ghê thật!”
“Mặt mũi nhìn đã thấy đanh đá rồi, chẳng trách!”
Những lời đó bay thẳng vào tai tôi, khiến tôi nhìn rõ bản chất nhà này.
Chuyện hầu ở cữ - Ngô Hiên đã mặc định sẵn!
“Đưa điện thoại đây, tôi báo cảnh sát!”
Cả phòng lặng ngắt.
Mọi người nhìn tôi như nhìn quái vật, Ngô Hiên cũng sững người.
“Cái gì?”
“Tôi nói báo cảnh sát!
Không phải anh bảo tôi giết mẹ anh sao? Vậy gọi cảnh sát bắt tôi!
Anh đi chuẩn bị bằng chứng đi!”
Tôi nói rành rọt, dứt khoát.
Ngô Hiên vội giật điện thoại, ánh mắt lóe lên vẻ chột dạ.
“Đừng làm loạn! Toàn người một nhà!”
“Nhà cái gì? Tôi giết người mà!”
Sắc mặt Ngô Hiên đen như đáy nồi, bóp chặt điện thoại mà tôi vẫn kiên quyết báo cảnh sát.
Anh ta chịu không nổi nữa, nhỏ giọng:
“Mẹ không sao…”
Anh ta né tránh, ấp úng:
“Chỉ… trầy da… với bị… bị dọa thôi.”
Cả đám người xung quanh đồng loạt “hả” một tiếng.
“Ủa… sao khác cái tôi nghe vậy?”
“Đúng là đừng nghe gió là mưa, mẹ chồng trầy chút da, con dâu thì rách chân nát lưng.”
Câu này vừa dứt, ánh mắt mọi người nhìn tôi lập tức thay đổi.
Ngô Hiên đỏ mặt tím tai, xua tay đuổi họ:
“Nhìn cái gì! Nhìn gì mà nhìn! Vợ tôi mới tỉnh, cần nghỉ ngơi! Đi hết đi! Mau!”
Tôi lạnh mặt nhìn anh ta, rồi trực tiếp báo cảnh sát trước mặt anh ta.
“Chào anh, tôi tố cáo hành vi bắt cóc – cưỡng ép – bạo hành thân thể.”
Cảnh sát đến rất nhanh.
Ngô Hiên đứng im ở cửa, mặt trắng bệch, mất hết khí thế vừa mắng chửi tôi lúc nãy, y như con chim cút run rẩy.
Tôi kể hết tình hình với cảnh sát, sau đó được nữ cảnh sát dẫn vào nhà vệ sinh kiểm tra thương tích.
Trong suốt quá trình ấy, Ngô Hiên luôn đứng ngay đó, trên mặt chẳng có chút ngạc nhiên nào, xem ra anh ta biết hết.
Cảnh sát nhíu mày, đóng sổ ghi chép lại:
“Cô Thẩm, chúng tôi đã nắm được sơ bộ tình huống.
Bây giờ cần liên hệ chồng cô và mẹ chồng để lấy lời khai.”
Tôi chỉ thẳng ra cửa:
“Đó, chồng tôi đó.”
Cả phòng bệnh theo ánh mắt nhìn ra.
Ngô Hiên lập tức đứng thẳng người, nặn ra nụ cười vừa sợ vừa gượng gạo:
“Chào… chào các đồng chí cảnh sát.”
Cảnh sát không để ý tới vẻ lố bịch ấy, hỏi thẳng:
“Bà Ngô Thúy Hoa đâu?”
“Vừa tỉnh… không không không, còn chưa tỉnh.”
“Rốt cuộc tỉnh hay chưa?”
“Chưa tỉnh.”
Cảnh sát cau mày, liếc anh ta một cái rồi quay đi, ra quầy y tá hỏi số phòng.
Ngô Hiên vừa thấy cảnh sát đi khỏi liền bỏ luôn cái vẻ giả bộ ngoan ngoãn, túm lấy tay tôi quỳ sụp xuống:
“Anh sai rồi! Vân Vân!”
“Em mau nói với cảnh sát đây là hiểu lầm đi, bảo họ về đi!”
Tôi hất tay anh ta ra, lạnh như băng.
“Vân Vân, em biết anh dạo này đang xét thăng chức mà, anh không thể bị điều tra được!”
À.
Hóa ra vì xét thăng chức nên nhà anh ta không thể xảy ra chuyện.
Vậy còn tôi thì sao?
Tôi phải dựng đền thờ cho anh, để anh thăng quan tiến chức?