1.
Phó Tranh mang theo đội kỵ binh nhẹ, đánh úp vào tổng trại địch, suốt hai tháng bặt vô âm tín.
Không ai tin hắn còn cơ hội sống sót trở lại.
Càng không ai ngờ, việc đầu tiên hắn làm sau khi hồi kinh là thành thân với đại tỷ của ta, Thẩm Lưu Tô.
Giữa trưa nắng gay gắt, lời hắn thốt ra như một mũi tên xuyên thẳng vào tim.
Giữa tiếng người rộn ràng, ta cố kìm cơn buồn nôn, khó khăn lên tiếng xác nhận:
“Phó tướng quân… nhưng thiếp đã… Rõ ràng đêm đó, chàng từng nói…”
Rằng nếu có thể trở về, dù thân tàn hay mang bệnh, chàng cũng sẽ cưới ta làm chính thê.
Phó Tranh hơi ngẩn ra, tựa hồ cũng nhớ đến ba ngày ba đêm điên cuồng ấy.
Thẩm Lưu Tô khẽ lau khóe mắt, nhẹ giọng nói:
“Muội muội, dù muội sốt sắng muốn gả vào phủ tướng quân, thì cũng nên biết thân biết phận, thiếp thất sao có thể đội phượng quan và khoác lên bộ hỉ phục đỏ của chính thê chứ?”
Câu nói ấy khiến mọi ánh nhìn lập tức dồn về phía ta.
Ta lúng túng tột độ.
Những tiếng xì xào vang lên không ngớt, ánh mắt ai nấy đều đầy châm chọc.
Bộ hỉ phục đỏ rực trên người ta lúc ấy như thiêu đốt cả thân thể, khiến ta chỉ muốn lập tức lột bỏ.
Thì ra… là ta đã hiểu sai.
Bảy hôm trước, Phó Tranh sai người đưa thư khẩn, lời lẽ vô cùng cứng rắn, yêu cầu ta mặc hỉ phục chờ đón hắn trước cổng thành.
Ta ngỡ rằng hắn muốn giữ trọn lời hứa năm nào, lòng không khỏi dâng lên niềm hạnh phúc.
Nào ngờ, thứ ta chờ được, chỉ là một nỗi nhục ê chề.
Như thể bị hắn tát một cái giữa chốn đông người, ta chẳng biết phải trốn vào đâu.
Lúc ấy, Phó Tranh cuối cùng cũng quay sang nhìn ta, giọng đầy mất kiên nhẫn:
“A Tô đã cùng ta thân mật, ngôi chính thê đương nhiên nên trao cho nàng ấy.
Còn nàng, tuy đã mất đi trong sạch, nhưng nếu biết điều, có thể được thu vào làm thiếp, cũng chẳng phải chuyện xấu.”
2.
Nỗi nhục nhã và cơn đau đớn trộn lẫn, khiến bụng ta âm ỉ quặn lên.
Cả người loạng choạng, suýt nữa không trụ vững.
Tỳ nữ hoảng hốt bước lên đỡ lấy ta.
Thẩm Lưu Tô cũng vội vã tiến đến, giả bộ đỡ lấy tay ta một cách thân thiết:
“Muội muội, cẩn thận kẻo ngã!”
Vừa nói, nàng vừa dịu dàng ghé sát bên tai ta, thấp giọng giễu cợt:
“Chỉ là một món đồ giải sầu, cũng dám vọng tưởng đến tiểu tướng quân sao?”
Ta tủi nhục đến nghẹn lời.
Đang định phản bác, nàng đã xoay người nép vào lòng Phó Tranh, làm nũng nói:
“A Tranh, bộ hỉ phục bị vấy bẩn rồi, thiếp không mặc lại thứ người khác đã dùng đâu. Chàng dời ngày thành thân đi, kẻo mang xui xẻo.”
Ánh mắt Phó Tranh nhìn nàng đầy sủng ái, ánh dịu dàng ấy, chưa từng thuộc về ta — ngay cả trong những ngày hắn điên cuồng nhất…
Trái tim ta chợt se lại, khoảnh khắc ấy, ta hoàn toàn tuyệt vọng.
Ta chầm chậm quay người, tay nhẹ nhàng đặt lên bụng, nước mắt rốt cuộc cũng không thể kìm nén mà lặng lẽ lăn dài.
Sau lưng vang lên giọng Phó Tranh đầy chiều chuộng:
“Được rồi, mọi việc nghe theo nàng. A Tô từ nay là chủ mẫu phủ tướng quân, đương nhiên mọi sự đều lấy ý nàng làm đầu.”
Tiếng chúc tụng rộn vang tứ phía.
Còn ta… chẳng nghe thấy gì nữa cả.
Mãi đến khi bước lên kiệu hoa, ta mới dám để mặc nước mắt tuôn như mưa.
3.
Chuyến đi biên cương này, hiểm nguy chồng chất.
Phó gia một đời trung liệt, nay chỉ còn lại mình Phó Tranh gánh vác hương hỏa.
Trước lúc ra quân, hoàng thượng đích thân căn dặn: bằng mọi giá phải để lại hậu duệ nối dõi cho Phó gia.
Phó Tranh cũng mang tâm tư như vậy.
Người đã từng đính ước với hắn — Thẩm Lưu Tô — lẽ ra là lựa chọn thích hợp nhất.
Nhưng nghe tin hắn ra trận, nàng không chịu cảnh cô đơn thủ tiết, kiên quyết hủy hôn, rồi tức giận quay về Giang Nam.
Thời gian cấp bách, Phó Tranh không còn kịp định người mới.
Mà trớ trêu thay, người đó… lại là ta.
Ta cũng không hề mong muốn chuyện ấy.
Không danh không phận, không sính lễ, chỉ khiến thiên hạ cười chê.
Huống hồ, ai ai cũng rõ, Thẩm Lưu Tô từng cứu mạng Phó Tranh, hắn một lòng si mê nàng, từng thề sống thề chết không thay đổi.
Vậy mà đêm ấy mưa to gió lớn, hắn đứng thất thần trước cửa phòng tỷ tỷ.
Ta đánh liều mang cho hắn một chiếc ô.
Hắn liền nắm lấy tay ta, vẻ mặt đầy vui mừng:
“A Tô, nàng chịu quay về rồi?”
Nhận ra ta không phải nàng, ánh mắt hắn thoáng nét thất vọng, nhưng tay vẫn không buông:
“Nàng là… Ngũ muội của A Tô, Thẩm Lưu Tịch?”
Ta chỉ biết gật đầu như kẻ ngốc, tim đập liên hồi không kiểm soát.
4.
Phong thái oai phong, chiến bào rực rỡ, thiếu niên tướng quân ấy từng là giấc mộng đẹp của bao khuê nữ chốn kinh kỳ.
Tình cảm ta dành cho Phó Tranh, vốn chẳng thể coi là thuần khiết.
Nhất là sau lần hắn cứu ta khỏi dòng nước lạnh trong yến hội Hoa Triêu năm ấy.
Ba năm trôi qua, hắn vẫn nhớ đến một thứ nữ mờ nhạt như ta — điều ấy khiến lòng ta xao động.
Cho nên khi hắn cúi đầu, giọng nói dịu dàng dụ dỗ…
Ta không từ chối.
Cũng không đủ can đảm để từ chối.
Lúc nhận ra thì thân thể đã bị hắn ôm chặt, đặt lên giường.
Mùi rượu nồng nặc hòa cùng những nụ hôn vội vã, lan khắp da thịt.
Từng đợt tê dại ập đến khiến ta bắt đầu sợ hãi.
Nhưng nghĩ đến khả năng hắn sẽ vĩnh viễn bỏ mạng nơi sa trường, để lại huyết mạch cho Phó gia… cũng coi như một việc có ích.