12
Sau tiệm thuốc có một tiểu viện nhỏ với hai gian phòng, ba người nhà ta sống tại đó.
Du Du vốn mau quên, về đến nhà là đã lại líu lo cười đùa.
Chỉ có lòng ta vẫn thấp thỏm không yên.
Không rõ hắn vì sao nhận nhầm, nhưng ta sợ sẽ khiến Thẩm phủ chú ý, rồi chuốc lấy tai ương không đáng có.
Dự định vài hôm không mở cửa tiệm. Chờ Phó Tranh rời khỏi Xuân Lâm, ta sẽ mở lại, mọi việc sẽ trở lại bình thường.
Nghĩ vậy, hôm sau ta liền đóng tiệm nghỉ.
Ba ngày liên tiếp trôi qua yên ắng. Ta thầm đoán hắn đã rời đi.
Đúng lúc có vài bệnh nhân chờ không được tìm đến tận nơi cầu y, ta đành hé cửa bắt mạch.
Nào ngờ đang bận rộn, Du Du lại lẻn ra ngoài chơi với mấy đứa nhỏ hàng xóm.
Khi ta khám xong, đi tìm con thì thấy đám trẻ tụ quanh một sạp kẹo đường, ríu rít cười đùa.
Nhưng nhìn thấy người bán sau quầy, mặt ta lập tức trầm xuống.
Là Phó Tranh!
“Du Du, kẹo ngon lắm này, để thúc vẽ cho con một con chiến mã nhé?”
Hắn mặc thường phục, trông chẳng khác gì người bán hàng rong, tay cầm cây kẹo đường vừa vẽ xong.
Du Du có vẻ động lòng, nhưng vẫn ngập ngừng nói:
“Thúc thúc, mẫu thân không cho con mang tiền.”
Phó Tranh cười hiền:
“Thúc không lấy tiền. Thấy con ngoan nên tặng thôi.”
Du Du cảnh giác, lập tức nghiêm mặt:
“Mẫu thân nói người cho đồ không lấy tiền đều là kẻ xấu chuyên bắt cóc trẻ con! Nhị Cẩu, chạy mau!”
Thằng bé bên cạnh cũng tỏ vẻ nghi ngờ.
Cả hai định bỏ chạy thì bị Phó Tranh giữ lại:
“Thúc không buôn người. Thúc là bạn của mẫu thân con. Hôm trước còn thấy hai người nói chuyện, con nhớ không?”
Trẻ nhỏ dễ mềm lòng, lại thêm sức hấp dẫn của kẹo, Du Du bắt đầu do dự, chần chừ đứng lại.
13
“Nếu vậy… thúc có thể vẽ cho con hai con chiến mã được không?”
Phó Tranh mỉm cười gật đầu, trong mắt như còn đọng lại ánh nước.
Hắn thuận miệng hỏi:
“Du Du, con tuổi Ngọ à? Thế mẫu thân con tuổi gì?”
Du Du nghiêng đầu suy nghĩ, rồi lém lỉnh đáp:
“Du Du không tuổi Ngọ, Du Du tuổi Mùi, be be ~”
Động tác vẽ trong tay Phó Tranh khựng lại, khẽ thì thầm:
“Ngay cả tuổi tác nàng cũng bịa đặt…”
Từ chỗ cách đó không xa, ta đứng nhìn, trong lòng ngổn ngang khó tả.
Không biết hắn học từ đâu, vậy mà thực sự có thể nặn được hai con chiến mã bằng kẹo đường.
Du Du hớn hở đón lấy, hắn dịu dàng xoa đầu con bé:
“Du Du ngoan lắm, một cái con ăn, cái còn lại để dành cho mẫu thân con chứ gì?”
Du Du lắc đầu, mặt tươi như hoa:
“Không phải đâu, mẫu thân không ăn đồ ngọt. Một cái là của Du Du, cái kia để dành cho phụ thân. Mẫu thân bảo cuối tháng phụ thân sẽ về, lần nào về cũng mang quà ngon cho Du Du. Lần này Du Du cũng có quà tặng phụ thân!”
Nụ cười trên môi Phó Tranh bỗng cứng đờ.
Hắn như muốn nói điều gì, nhưng lời đến bên môi lại nghẹn lại.
Chỉ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ xíu trước mặt, rồi khẽ hỏi:
“Du Du, thật ra thúc chính là phụ thân con… Con để kẹo đó cho phụ thân ăn được không?”
…
“Không! Ngươi không phải phụ thân ta! Trả lại kẹo cho ngươi đấy!”
Du Du nổi giận, dúi hai con chiến mã vào tay hắn.
Ta lập tức tiến tới, nắm tay cả hai đứa nhỏ.
“Tiểu tướng quân, chuyện hôm trước ta đã nói rất rõ. Du Du không phải con của ngài. Có điều không tiện nói trước mặt trẻ con, mong ngài tự trọng, đừng làm phiền thêm.”
Phó Tranh cười gượng, giọng mang theo chút u uất:
“Lưu Tịch, ta biết nàng còn hận ta, năm xưa ta đích thực sai lầm… Nhưng cớ gì nàng phải tự mình gánh lấy tất cả? Đến cả tuổi của con cũng phải bịa để lừa ta.”
Ta thở nhẹ một tiếng. Người này… sao lại chấp mê bất ngộ đến thế?
“Du Du mới hơn ba tuổi. Nếu không tin, ngài cứ hỏi con bé. Trẻ con không biết nói dối.
Năm đó... chuyện giữa ta và người ấy vốn đã không có kết quả. Ngày rời khỏi Thượng Kinh, ta còn cố ý mua một gói hồng hoa...”
Ánh mắt Phó Tranh bỗng mở to, sắc mặt tái nhợt như giấy.
Dụng cụ kẹo đường trong tay rơi xuống đất, phát ra tiếng loảng xoảng.
Hắn đứng sững tại chỗ, như thể cả thế giới quanh hắn vừa sụp đổ.
Ta thấy hắn thất thần, cũng không nói thêm gì nữa, chỉ dắt Du Du và Nhị Cẩu rời đi.
Sau lưng tuyệt nhiên không còn tiếng động nào.
Đến khi khép cánh cửa tiệm lại, ta vẫn thấy hắn đứng y nguyên chỗ cũ, như tượng đá.
Thở dài một tiếng, ta đành tự nhủ: xem ra mấy hôm tới vẫn không thể mở cửa buôn bán.
Cũng may, phu quân ta — Tạ Ngôn Lẫm — tháng trước có gửi thư báo sẽ trở về, tính ra cũng gần đến ngày rồi.
Nghĩ đến chàng, tâm trạng rối ren cũng dần ổn định lại.
Ta cứ ngỡ mọi chuyện đã khép lại. Phó Tranh chắc hẳn đã rời đi trong đêm.
Nào ngờ sáng hôm sau, vừa mở cửa chuẩn bị ra chợ mua đồ… ta lại bắt gặp hắn đứng ngay ngoài cửa.
14
Trước cửa tiệm thuốc, Phó Tranh ôm một đống đồ chơi cho trẻ nhỏ, sau lưng còn có cỗ xe ngựa trang hoàng hoa tươi sặc sỡ, lặng lẽ chờ sẵn.
Không xa nơi cổng, vài ám vệ ẩn thân trong bóng râm đã bắt đầu cử động.
Ta khẽ lắc đầu ra hiệu: không cần ra tay.
“Thúc thúc, sao thúc lại đến nữa?”
Du Du ngẩng khuôn mặt nhỏ xíu lên, phụng phịu trách móc.
“Thúc đừng cứ mãi bám lấy mẫu thân con được không? Phụ thân mà về, chắc chắn sẽ nổi giận đấy.”
Sắc mặt Phó Tranh thoáng hiện nét xấu hổ, không nói gì, chỉ lặng lẽ quỳ xuống, dâng gói đồ trong tay ra trước mặt con bé.
“Du Du, thúc mua cho con hổ bông, tượng đất, cầu gốm…”
Hắn cẩn thận giới thiệu từng món như trân bảo.
Ánh mắt Du Du dường như dao động, nhưng thân hình vẫn đứng yên bất động.