Một câu cuối cùng xé toạc vết thương trong lòng Phó Tranh.
Hắn rốt cuộc không chịu nổi, tát thẳng vào mặt nàng:
“Im miệng! Đàn bà đanh đá!”
Thẩm Lưu Tô trừng mắt không thể tin nổi, cả người loạng choạng như sắp ngã.
Nước mắt cứ thế rơi, nhưng không nói thêm được lời nào.
Tạ Ngôn Lẫm cúi xuống đặt Du Du xuống đất, lấy tay che tai con bé lại, không muốn con nghe thêm lời nhơ bẩn.
“Phu nhân, ta nghĩ chúng ta nên đưa Du Du vào nhà.
Chuyện còn lại, cứ để phu thê nhà họ Phó tự giải quyết.”
Nói rồi, Tạ Ngôn Lẫm ra hiệu cho ta cùng con vào nhà.
Nhưng đúng lúc ta vừa định quay người, Thẩm Lưu Tô như chợt nhớ ra điều gì, gào to như muốn cào rách cổ họng:
“Phu quân của ả tiện nhân kia, ngươi đừng bị lừa!
Ngươi trông không giống người tầm thường, chắc hẳn cũng là nhân vật cao quý...
Thế mà ngươi lại không biết — con gái ngươi cưng như trứng mỏng ấy… không phải con ruột của ngươi!
Nó là nghiệt chủng của ả với phu quân ta!”
“Ta chỉ không muốn ngươi bị lừa cả đời!”
16
Ngay khi chuẩn bị bước qua ngưỡng cửa, bước chân của Tạ Ngôn Lẫm khựng lại.
Hắn từ tốn xoay người, ánh mắt âm u đáng sợ, tựa như có thể kết băng cả trời đất.
Với hắn, ta và con gái là nghịch lân — ai chạm vào, dù chỉ một lần, đều phải trả giá.
“Thẩm cô nương.”
Giọng nói hắn nhàn nhạt, nhưng lại sắc lạnh đến rợn người.
“Nể tình ngươi là tỷ tỷ của Tịch nhi, ta đã nhiều lần mắt nhắm mắt mở bỏ qua.
Nhưng nếu ngươi vẫn ngoan cố, còn dám vu oan cho con gái ta, thì đừng trách ta không khách khí.”
Dứt lời, hắn bế bổng Du Du lên, ôm ta bước vào trong nhà.
Trước khi cánh cửa kịp đóng lại, Thẩm Lưu Tô bị người của Tạ Ngôn Lẫm bắt giữ.
Tiếng hét thảm thiết vang lên, thê lương đến mức khiến người nghe phải lạnh sống lưng.
Nhưng Phó Tranh vẫn như kẻ mất hồn, chỉ đứng đó trân trối nhìn ta —
Không hề nhúc nhích, không hề lên tiếng.
Người của Tạ Ngôn Lẫm — không thiếu những cách khiến người khác sống dở chết dở.
17
Sinh ra trong thân phận hoàng tử không được sủng ái, từ nhỏ đã bị đưa sang địch quốc làm con tin, Tạ Ngôn Lẫm ẩn nhẫn suốt nhiều năm, tính tình thâm trầm khó dò.
Đôi lúc ngay cả ta cũng chẳng thể nhìn thấu tâm tư hắn.
Vừa vào phòng, Du Du đã ríu rít kéo tay Tạ Ngôn Lẫm không ngừng kể lể.
Lúc thì nói về mấy món đồ chơi mới, khi lại oán trách mấy "thúc thúc kỳ cục" cứ tìm đến làm phiền, còn kể ra vẻ băn khoăn:
“Phụ thân ơi, cái thúc ngoài cửa lạ lắm, cứ nói mình là phụ thân của Du Du. Có phải thúc ấy đầu óc có vấn đề không ạ?”
Tạ Ngôn Lẫm ban đầu còn giữ vẻ u ám, nghe đến câu này thì bật cười ha hả.
“Du Du quả nhiên lanh lợi, thưởng năm viên đường nhân cho con!”
“A Lẫm!”
Du Du vừa vỗ tay thích thú, ta liền nghiêm mặt lên tiếng nhắc.
Tạ Ngôn Lẫm lập tức ho nhẹ, đổi lời:
“Du Du à, năm viên kẹo đó phụ thân sẽ chia ra, mười ngày được một viên nhé? Nếu không mẫu thân mà giận, không thèm cha con mình nữa thì sao?”
Du Du gật đầu cái rụp:
“Mẫu thân đừng giận mà, Du Du nghe lời! Phụ thân cũng phải nghe theo mẫu thân đó!”
Ta bật cười, vừa thẹn vừa buồn, khẽ nhéo má con bé.
Bên ngoài đã yên lặng, có lẽ Phó Tranh và người của hắn đã rút đi.
Tạ Ngôn Lẫm vì công vụ đã ba tháng chưa về, nhân lúc hai cha con nô đùa, ta đặc biệt nấu những món hắn yêu thích.
Cả nhà cùng ngồi quây quần bên mâm cơm, Tạ Ngôn Lẫm từ đầu tới cuối không nhắc đến chuyện của Phó Tranh một lời.
Trời vừa nhá nhem, hắn đã dỗ được Du Du đi ngủ.
Ta vừa chải tóc rửa mặt xong, bước vào phòng thì lập tức bị ai đó ôm chặt từ phía sau.
“Nương tử, ban ngày nàng dỗ Du Du, đêm nay có thể dỗ thêm vi phu một chút không?”
Ta bật cười: “Chàng không định hỏi chuyện liên quan tới Phó Tranh sao?”
Tạ Ngôn Lẫm không đáp, chỉ cúi đầu hôn từng chút lên vành tai ta.
Ta chưa kịp mở miệng giải thích, đã bị hắn dùng môi ngăn lại.
“Chỉ là mấy kẻ cũ kỹ, không đáng để bận tâm.”
“Ta tin nàng.”
Tiếng thì thầm khẽ rơi bên môi ta, nóng hổi mà chân thành.
...
Câu còn chưa dứt, ta đã bị hắn cuốn vào một đêm quấn quýt không dứt.
Tạ Ngôn Lẫm, người này, bên ngoài như băng giá lạnh lùng, nhưng chỉ cần khép cửa, lại hóa lửa nóng thiêu đốt.
Năm năm trước, hắn bị thương nặng, may nhờ ta cùng sư phụ lên núi hái thuốc cứu về.
Một tháng trời chăm sóc, hắn mới dần bình phục, nhưng không chịu rời đi, còn cố tình dọn sang ở cạnh y quán.
Ngày ngày lấy cớ đến khám bệnh, dần dần kéo gần khoảng cách giữa hai người.
Cuối cùng ta kể hết mọi chuyện cũ, chỉ giấu mỗi thân phận thật sự.
Tưởng hắn sẽ khinh rẻ, nào ngờ hắn cũng tiết lộ thân thế chấn động lòng người.
Hôm đó, hắn liền nhờ người đến cầu hôn.
Ban đầu ta từ chối.
Nhưng hắn chỉ nói một câu, khiến lòng ta mềm nhũn:
“Phải chăng nàng chê ta thân thể tàn phế, từng làm con tin cho địch quốc, không có chút tôn nghiêm, từng bị người đời giẫm đạp?”
Lúc ấy hắn như thể đã buông bỏ tất cả, ta không đành lòng, đành gật đầu đáp ứng.
Không ngờ một khi đồng ý, mọi chuyện lại như mộng mà thành.
Tới khi bước vào đêm động phòng, ta mới ngỡ ngàng phát hiện — cái gọi là "tàn tạ" kia hoàn toàn là dối trá.
Ta khi ấy mới hiểu mình bị hắn lừa rồi.
Nhưng sống cùng lâu ngày, dần dần cũng cảm thấy bình yên thế này thật sự không tệ.
Hai kẻ từng bị cuộc đời chà đạp, cuối cùng cũng tìm thấy hơi ấm nơi nhau.
Nhờ có Du Du — sợi dây ràng buộc máu thịt — mà càng thêm gắn bó.
Một đêm miệt mài, gần trưa ta mới tỉnh dậy.
Ngoài sân, mưa xuân rơi lất phất.
Hai cha con ngồi dưới mái hiên, cùng ngắm mưa.
Mỗi khi sấm rền, Tạ Ngôn Lẫm đều đưa tay che tai Du Du, sợ con giật mình.
Thấy ta bước ra, Du Du liền lao tới ôm cổ:
“Mẫu thân dậy trễ rồi nha!”
Ta đỏ mặt, trừng mắt lườm Tạ Ngôn Lẫm.
Du Du lại thì thầm:
“Mẫu thân, thúc kỳ lạ hôm qua lại đến nữa đó. Thúc ấy đúng là đầu óc có vấn đề thật, mưa thế mà vẫn đứng ngoài, chẳng chịu né đi.”
Tim ta khựng lại, ánh mắt quay sang nhìn Tạ Ngôn Lẫm.
Hắn nhíu mày, nhếch môi cười khẩy:
“Chỉ là hề nhảy nhót trong gánh hát, còn dám mơ giành người của ta?”
Ta bước ra ngoài cửa tiệm — vừa nhìn đã thấy Phó Tranh đang đứng dầm mưa trước hiệu thuốc.
18
Cơn mưa xuân lất phất rơi mãi không dứt.