15.
“Trong đó nàng đang—”
Phó Sách vừa mở lời, nhưng khi thấy bức tranh trong tay ta thì lập tức im bặt.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, lòng phức tạp:
“Phó Sách, đây là ta, đúng không?”
Phó Sách nhìn chăm chăm vào bức tranh, sắc mặt thoắt đỏ, rồi lại chuyển sang trắng bệch.
Hắn không biết nói dối.
Ta hít sâu một hơi, bước đến, nắm lấy tay hắn.
Lòng bàn tay hắn đầm đìa mồ hôi lạnh.
Lòng ta chùng xuống, nhẹ lắc tay hắn, dịu giọng hỏi:
“Phó Sách, chàng cũng thích ta, có phải không?”
Ngón tay thon dài của hắn khẽ siết lại.
“…Cũng?”
Ta khẽ tựa đầu vào ngực hắn, nhẹ giọng nói:
“Giống như ta yêu chàng, chàng cũng yêu ta, đúng không?”
Trái tim hắn bỗng đập dồn dập.
Hắn nắm lấy cổ tay ta, giọng lắp bắp:
“Ta… ta không nghe rõ, nàng vừa nói gì…?”
Ta kiễng chân, hôn nhẹ lên môi hắn, chặn lại câu hỏi.
“Ta nói, ta yêu chàng.”
Mi mắt Phó Sách run lên chậm rãi.
Trong mắt hắn rạng ngời niềm vui — tưởng như sắp trào ra, nhưng lại bị hắn cố nén lại.
Hắn quay mặt đi, giọng khàn khàn thấp giọng:
“Thẩm An Tuế, nàng không cần phải gạt ta.”
Ta trừng lớn mắt, cơn giận bùng lên trong lồng ngực.
Người này rốt cuộc làm sao vậy?
Vì cớ gì cứ mãi không chịu tin ta?
Ta mạnh mẽ kéo thẳng mặt Phó Sách lại, chăm chú nhìn hắn, từng lời từng chữ rõ ràng:
“Phó Sách, ta không lừa chàng. Ta chính là thích chàng, muốn cùng chàng mãi mãi bên nhau, muốn được chàng hôn, được chàng ôm...”
Còn chưa dứt lời, Phó Sách đã hoảng hốt bịt chặt miệng ta.
Ta chớp cơ hội, lập tức há miệng cắn một cái.
Cái cắn này không nhẹ, nhưng Phó Sách chẳng hề chau mày, chỉ ngẩn ngơ nhìn ta.
Một hồi sau, hắn mới cong môi, nở nụ cười ngây ngốc:
“Nàng thích ta.”
Hắn dừng một chút, lại lặp lại lần nữa.
“Nàng thích ta.”
Nhìn dáng vẻ ấy của hắn, ta không nhịn được cũng bật cười.
Ta đẩy tay hắn ra, vòng tay qua cổ hắn, kề bên tai nhẹ giọng thì thầm:
“Ừ, Thẩm An Tuế thích Phó Sách, là thích nhất.”
Tình cảm ấy, sớm đã nảy mầm từ lúc chính ta cũng chưa nhận ra, để rồi giờ đây lớn mạnh thành cây cao vút chạm trời.
Sau khi giãi bày lòng mình, dưới sự truy hỏi của ta, Phó Sách mới kể rõ nguyên do năm xưa xa cách.
Phụ thân ta, Thẩm Thái sư, cả đời xem thanh danh còn trọng hơn mạng.
Thuở trước, phụ thân Phó Sách từng cứu ông một mạng.
Phụ thân định dùng vàng bạc báo đáp, nhưng phụ thân Phó Sách kiên quyết từ chối.
Thế là mới có hôn ước giữa hai nhà Thẩm - Phó.
Khi ấy, phụ thân Phó Sách là một bách phu trưởng có thực lực, nếu được trọng dụng, ắt sẽ có ngày công danh rạng rỡ.
Vì vậy, bản chất hôn sự này là một nước cờ phụ thân ta toan tính sẵn.
Nào ngờ, ông không chết nơi chiến trường, mà lại bị chính người mình tin tưởng ám toán.
Mẫu thân Phó Sách vì quá đau lòng mà ngã bệnh không dậy nổi, trước khi qua đời còn dặn hắn suốt đời không được nhập ngũ.
Dẫu vậy, để giữ chữ tín, phụ thân ta vẫn quyết gả con gái.
Tam nữ nhà Thẩm gia, đại tỷ đoan trang hiền thục, đã sớm hứa gả cho thái tử.
Nhị tỷ khuynh quốc khuynh thành, chỉ một điệu múa đã khiến con trai Tể tướng say mê.
Chỉ còn ta — nổi tiếng kiêu ngạo bướng bỉnh, càn rỡ khắp kinh thành.
Năm ta mười sáu, phụ thân liền gả ta cho Phó Sách.
Danh tiếng “Thẩm Thái sư một lời đáng ngàn vàng” được truyền khắp chốn, ngay cả Thánh thượng cũng đôi lần ca ngợi.
“Lúc nàng vừa cập kê, ta theo lời mời của Thẩm Thái sư mà vào kinh, khi ấy đã gặp qua nàng.”
Phó Sách cúi mắt, giọng nói mang theo chút dịu dàng.
“Nàng rất đẹp, gộp cả thiên hạ nữ tử, cũng không ai bằng nàng ba phần.”
Mặt ta khẽ đỏ lên, lầm bầm:
“Đã vậy, cớ gì chàng còn hết lần này đến lần khác từ chối ta?”